Võ Thần Nghịch Thiên: Ma Phi Chí Tôn

Quyển 2 - Chương 9: Khế ước sinh tử, không chết không thôi!

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

“Mẫu thân, con có thể ăn hắn ta không?”

Giọng nói của Tiểu Hoàng Nhi mềm mại một cách ngây thơ, trên khuôn mặt phấn điêu ngọc trác kia trắng mịn rất là đáng yêu, mắt to sáng ngời chứa tia trong sáng.

cho dù ai cũng không thể nghĩ câu nói kia sẽ do tiểu nữ hài thoạt nhìn ngây thơ này nói ra.

“Hoàng nhi, người này không thể ăn, thân thể của hắn quá nhiều vi khuẩn, ngươi ăn sẽ đau bụng.” Quân Thanh Vũ nói lời giáo dục thấm thía.

Xem ra nàng phải sửa tính cái gì cũng đều ăn của tiểu gia hỏa này, vạn nhất ăn đâu bụng rồi thì làm sao bây giờ?

Tiểu Hoàng Nhi rất nghe lời, huống chi nhân loại này cho nàng lực lượng không gia tăng được quá lớn, cho nên gật đầu: “Mẫu thân nói đúng, trong thân thể nhân loại này quá nhiều tạp chất, so với một số loài bò sát kia còn bẩn hơn, tuy dạ dày của Hoàng Nhi tương đối tốt, nhưng mẫu thân không cho Hoàng Nhi ăn, vậy Hoàng Nhi sẽ không ăn, chẳng qua về sau mẫu thân phải dẫn Hoàng Nhi đi bắt một con linh thú cấp bậc Tiên Thiên đến cho Hoàng Nhi làm đồ ăn vặt.”

Tiểu Hoàng Nhi vẫy lông mi thật dài, ngây thơ nói.

Như với nàng mà nói, bắt một con linh thú cấp bậc Tiên Thiên cũng không phải là chuyện quá khó khăn……

Sắc mặt của Đổng Phi Nhiên có chút khó coi, hắn không biết Quân Thanh Vũ nhặt được tiểu nữ hài này từ đâu, nhưng lại kiêu ngạo như thế, nàng cho rằng linh thú cấp bậc Tiên Thiên đó là thứ gì? Cũng là nàng muốn bắt là bắt sao.

Còn phát ngôn bừa bãi nói muốn ăn linh thú cấp bậc Tiên Thiên, đây thật sự là quá buồn cười.

“Hoàng Nhi, ngươi và Hoa Lạc Y đều sang một bên.” Quân Thanh Vũ buông Hoa Lạc Y ra, ngước mắt nhìn Đổng Phi Nhiên, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh: “Đổng Phi Nhiên, vốn dĩ ta muốn một năm sau quyết chiến với ngươi, nếu ngươi trái với quy định ra tay với ta trước, ta đây cũng chỉ có thể phá vỡ quy định này, ngươi dám lập khế ước sinh tử với ta không?”

Khế ước sinh tử, không chết không ngừng!

Ở trên lôi đài, mặc kệ kết quả như thế nào, những người khác đều không cho phép nhúng tay, cho đến khi một phương chết một bên khác mới có thể bỏ qua, nếu không sẽ trái với quy định này……

Bởi vì môn quy Lưu Nguyệt Môn không được giết người, cho nên, Quân Thanh Vũ mới đưa ra tử khế.

Đổng Phi Nhiên, cần phải chết!

“Ha ha ha!” Đổng Phi Nhiên cười điên cuồng hai tiếng, khinh bỉ cong khóe môi: “Có gì mà ta không dám? Quân Thanh Vũ, ngươi cho rằng bằng vào lực lượng Hậu Thiên thất cấp của ngươi là có thể đánh bại, vậy cũng thật sự là quá buồn cười, khế ước sinh tử thì khế ước sinh tử, ta sẽ tìm người viết công văn xuống, cho dù môn phái có quy định hôm nay ta cũng cần phải giết ngươi!”

“Cũng thế.”

Quân Thanh Vũ lạnh nhạt cong khóe môi lên, một nụ cười lạnh treo ở trên mặt nàng.

“Tiểu vũ!” Trong lòng Hoa Lạc Y bỗng nhiên cả kinh, thực lực của Quân Thanh Vũ rất là cường đại, nhưng Đổng Phi Nhiên lại là một cường giả Hậu Thiên thập nhất cấp.

Chỉ bằng lực lượng của nàng, sao có thể chiến thắng Đổng Phi Nhiên thân là Hậu Thiên thập nhất cấp?

Quân Thanh Vũ không nói gì, chỉ lạnh nhạt cong khóe môi lên, trên khuôn mặt tuyệt sắc mang theo nụ cười tự tin. Không biết vì sao, nhìn thấy ý cười này, lòng của Hoa Lạc Y đang nhấc lên như kỳ tích hạ xuống……

Quân Thanh Vũ thân là người đứng thứ một trăm ba mươi muốn khiêu chiến với Đổng Phi Nhiên số chín, lại là khế ước sinh tử, tin tức thứ nhất này lập tức truyền khắp ở toàn bộ nội môn, khiến cho rung chuyển một trận.

Đệ tử tên là Quân Thanh Vũ kia đang tìm chết sao?

Đổng Phi Nhiên là ai? Một cường giả Hậu Thiên thập nhất cấp, chỉ dựa vào nàng cũng có thể chiến thắng Đổng Phi Nhiên? Đoán chừng là đầu óc của nàng không bình thường, khiêu chiến thì khiêu chiến thôi, cố tình còn lập ra tử khế, cho dù chết cũng không ai cảm thấy đáng tiếc.

Đây đều là nàng tự tìm.

“Ha ha, hình như chuyện càng ngày càng thú vị.”

Trong viện đệ tử tinh anh, Ngọc Lâm Phong khẽ phe phẩy quạt xếp, khuôn mặt tuấn dật nở một nụ cười mang theo hứng thú: “Khế ước sinh tử? Không biết lúc này sẽ như thế nào? Nham Thương, chúng ta cũng đi xem tình huống đi.”

Không biết tiểu sư muội kia có thể mang đến cho bọn họ bao nhiêu chờ mong……

Mặt của Nham Thương vô biểu tình đứng lên, đi theo phía sau Ngọc Lâm Phong rời khỏi phòng tu luyện, từ đầu đến cuối khuôn mặt hắn đều cứng nhắc, vẻ mặt lãnh khốc, ở trên khuôn mặt tuấn mỹ kia của hắn là vẻ đừng nghĩ nhìn đến bất kì cái gì.

“Thanh Vũ sư muội.”

Lầu hai võ đường sớm đã tụ tập đầy người, Thanh Đại xuyên qua đám người đi nhanh đến bên cạnh Quân Thanh Vũ, trên khuôn mặt xinh đẹp chảy mồ hôi, nàng thở hổn hển nói: “Ngươi thật sự muốn tỷ thí với hắn ta sao?”

Quân Thanh Vũ nhìn Thanh Đại, khẽ gật đầu: “hôm nay ta muốn trả lại màn một tháng trước cho hắn.”

“Nhưng mà……” Thanh Đại có chút lo lắng, tốt xấu gì Đổng Phi Nhiên kia cũng là cường giả Hậu Thiên thập nhất cấp, đứng thứ chín bảng đệ tử nội môn, sao Thanh Vũ sư muội có thể là đối thủ của hắn?

Càng miễn bàn là lập ra tử khế.

“Mẫu thân sẽ không thua.”

Giọng nói ngay thơ mang theo mười phần tự tin, khiến Thanh Đại bất giác quay đầu nhìn lại. Khi nhìn thấy tiểu nãi oa bên cạnh Quân Thanh Vũ, trong mắt trong sáng hiện lên một tia kinh ngạc.

Nữ oa oa này lớn lên rất đáng yêu, thoạt nhìn ngây thơ trong sáng, trắng mềm khiến nàng muốn kéo vào trong lòng âu yếm một phen, dù là nàng kiến thức rộng rãi cũng chưa thấy qua có tiểu nãi oa nào xinh đẹp như vậy.

Sau khi lớn lên tất nhiên là hạng người khuynh quốc khuynh thành.

“Thanh Vũ sư muội…… Ngươi…… Ngươi có nữ nhi?”

Thật ra Thanh Đại rất muốn hỏi, vì sao nữ nhi của nàng lớn lên không giống nàng một chút nào?

“Ta mới nhận nghĩa nữ.” Quân Thanh Vũ nhún vai, nói: “Phụ mẫu của tiểu gia hỏa này không ở đây, nhìn thấy ta đã gọi ta là mẫu thân, cho nên ta nhận nàng.”

Thanh Đại kinh ngạc chớp mắt, hình như Thanh Vũ sư muội còn chưa thành thân mà? Không thành thân mà dẫn theo một nữ nhi, đây……

Quân Thanh Vũ không để ý đến ý nghĩ trong lòng Thanh Đại, nàng quay đầu nhìn về phía Đổng Phi Nhiên trên lôi đài, ở dưới ánh mắt khinh thường của mọi người đi lên đài.

“Hừ.”

Đổng Phi Nhiên nhìn thiếu nữ một thân xiêm y tuyết trắng kia, trong ánh mắt chứa đầy khinh thường: “Quân Thanh Vũ, nếu ngươi hối hận thì vẫn còn kịp, sau đó dù là ngươi xin tha ta đều sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

“Hối hận?” Quân Thanh Vũ nở nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt thanh lãnh đầu nhìn về phía Đổng Phi Nhiên: “Xin lỗi, ta chưa bao giờ biết hai chữ hối hận viết như thế nào.”

“Ha ha ha!” Đổng Phi Nhiên ngửa đầu cười to hai tiếng: “Tốt, rất tốt, Quân Thanh Vũ, nếu ngươi tìm chết ta đây sẽ tiễn ngươi một đoạn đường, ngươi không cần cảm ơn ta.”

Xoạt!

Một thanh kiếm đột nhiên xuất hiện, bị Đổng Phi Nhiên nắm ở trong tay.

Đổng Phi Nhiên khinh thường nhìn Quân Thanh Vũ, cười lạnh nói: “Nể tình ngươi là nữ nhân ta có thể nhường ngươi ba chiêu, sau đó nếu ta động thủ ngươi sẽ không có cơ hội ra tay.”

Nữ nhân này quá không biết tự lượng sức mình, nhưng vì để dẫm nát cao ngạo của nàng tốt hơn, hắn đã nhường cho nàng ba chiêu, như vậy đánh bại nàng mới có lạc thú lớn hơn nữa.

Mà nếu Đổng Phi Nhiên có ý tốt này, Quân Thanh Vũ cũng nhận lấy……

Bạch y khẽ bay, tóc đen lướt nhẹ ở sau đầu, thiếu nữ khẽ bước chân, đi một bước về phía Đổng Phi Nhiên, trong nháy mắt, khí thế của nàng đột nhiên bành trướng ra, từ Hậu Thiên bát cấp đến Hậu Thiên cửu cấp.

Cửu Thiên Biến!

Thực lực của nàng kém Đổng Phi Nhiên quá lớn, bây giờ chỉ có dùng công pháp Cửu Thiên Biến này tăng thực lực lên.

“Hậu Thiên cửu cấp!”

Sắc mặt của Đổng Phi Nhiên khẽ biến, hắn không nghĩ đến nữ nhân này đã sớm đến Hậu Thiên bát cấp rồi, buồn cười hắn cho rằng nàng muốn đột phá đến bát cấp cần thời gian quá dài, hơn nữa cũng không biết sử dụng công pháp gì, lại có thể tăng thực lực lên một bậc, nếu mình có thể đạt được công pháp này……

Liếm khóe miệng, Đổng Phi Nhiên tham lam đánh giá Quân Thanh Vũ.

“Linh Hồn Công Kích!”

“Hồng Liên Bạo Phong Kiếm!”

Vừa lên, Quân Thanh Vũ đã không che dấu mà thi triển ra hai võ kỹ cường đại nhất của mình. Mọi người chỉ thấy một ngọn lửa mãnh liệt đang thúc đẩy gió lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai xông đến.

Khuôn mặt của Đổng Phi Nhiên vốn khinh thường khi tiếp xúc đến nhiệt độ kia thì khẽ biến, bước chân đột nhiên lui về phía sau mấy bước, ánh mắt nhìn Quân Thanh Vũ không còn coi khinh như lúc trước.

Nàng lại bằng vào lực lượng của cửu cấp mà đánh lùi hắn?

Chỉ là nàng cho rằng như vậy là có thể đánh bại mình, thật sự là quá buồn cười.

“Hồng Liên Bạo Phong Kiếm!”

Lại là một ngọn lửa ở dưới gió thúc đẩy xông đến ầm ầm, so với khí thế vừa rồi càng thêm uy mãnh, vang lên một tiếng ầm, cơ thể của Đổng Phi Nhiên nhanh chóng lui về phía sau, khuôn mặt hơi trở nên tái nhợt.

Hắn biết, tiếp tục như vậy tuyệt đối không được, cho nên phá bỏ lời hứa nhường Quân Thanh Vũ ba chiêu, bắt đầu ra tay……

“Đổng Phi Nhiên, không phải ngươi nói muốn nhường nàng ba chiêu sao? Nếu làm không được cũng đừng tùy tiện khoác lác, như vậy sẽ chỉ làm người ta càng khinh thường ngươi.” Thanh Đại cười lạnh một tiếng, khinh bỉ cong khóe môi lên.

Khi những người khác nghe thấy lời nói này, cũng đều bắt đầu nghị luận, dần dần sắc mặt của Đổng Phi Nhiên có chút khó coi, ngực nghẹn một cổ lửa giận, phát ra tiếng hét như lang xông về phía Quân Thanh Vũ.

Theo hắn, những sỉ nhục này đều là Quân Thanh Vũ cho hắn, chỉ có nàng chết mới có thể khiến tức giận trong lòng hắn ổn định lại.

Quân Thanh Vũ nâng kiếm ngăn cản, trong khoảnh khắc cảm thấy đến một lực lượng thông qua kiếm trong tay truyền vào trong ngực nàng, chấn động đến cánh tay nàng run rẩy nhỏ một chút, khóe miệng trào ra một vết máu.

“Hừ.” Đổng Phi Nhiên hừ lạnh một tiếng, bàn tay to đột nhiên dùng lực một chút, tất cả khí thế trên người hội tụ ở trên thân kiếm, ầm một tiếng khiến Quân Thanh Vũ lui về phía sau vài bước, phun ra một ngụm máu tươi.

“Thanh Vũ sư muội!” Sắc mặt của Thanh Đại biến đổi, trong ánh mắt chứa tia lo lắng.

Nhưng mà ở dưới ánh mắt lo lắng của nàng, Quân Thanh Vũ lại đứng lên lần nữa, nàng lau vết máu ở khóe miệng, ánh mắt thanh lãnh nhìn về phía Đổng Phi Nhiên.

Nàng nắm chặt Hồng Liên Kiếm trong tay, từng luồng gió màu đỏ từ trên người nàng phát ra ln, khuôn mặt của nàng vẫn lộ ra một vẻ lạnh nhạt, đôi mắt màu đen tiêu cự rõ ràng.

Cuồng phong chợt nổi lên, bạch y ở trong gió kia như tuyết hoa bay lên.

Thuần khiết rồi lại lạnh nhạt……

Gió màu đỏ ở trên thân kiếm ngưng tụ thành một gió lốc, cắt qua không trung như gió xoáy cuốn về phía Đổng Phi Nhiên, chỉ là đối mặt với tất cả, Đổng Phi Nhiên chỉ cười lạnh một tiếng, nâng lên kiếm trong tay chém ra một đạo kiếm khí……

Ầm!

Hai luồng công kích ở chạm nhau ở không trung, bùng nổ ở trên lôi đài, dư chấn cường đại khuếch tán ra, tro bụi dày đặc che trời lấp đất che khắp lôi đài.

Tất cả mọi người có chút kinh ngạc, loại lực phá hoại này cũng quá kinh người……

Trong tro bụi, tuy không thấy rõ toàn bộ bộ dạng, nhưng vẫn có thể mơ hồ chia rõ ra hai bóng dáng đều có chút chật vật……

Y phục của thiếu nữ tả tơi, bạch y đã nhìn không ra màu sắc vốn có, trên khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng dính đầy tro bụi, cho dù như thế nhưng vẫn không che dấu được bộ dáng thanh lệ vốn có.

Lúc này khóe môi nàng trào ra vết máu, kiếm trong tay cắm mạnh lên trên lôi đài, ngước mắt nhìn về phía nam nhân đối diện……

Nam nhân cũng không tốt đến đâu, nhưng so với thiếu nữ mà thôi, rõ ràng bị thương tương đối nhẹ.

“Quân Thanh Vũ, ngươi căn bản không phải là đối thủ của ta!” Nam nhân cười khinh thường, từ trên cao nhìn xuống thiếu nữ kiên cường chống mới có thể đứng ở trong phế tích kia.

“Nếu ngươi xin ta tha thứ, nói không chừng ta sẽ cho ngươi một cái thống khoái.”

Quân Thanh Vũ trầm mặc không nói, nàng từ trong phế tích đứng thẳng người, gió mát thổi qua, cơ thể của thiếu nữ đứng thẳng ở trong tro bụi lại rõ ràng như thế……

Đột nhiên, trên người nàng toát ra từng ngọn lửa.

Liệt hỏa nóng rực ở trên người nàng thiêu cháy lên, lại không tổn thương đến nàng một chút nào, thậm chí ngay cả y phục trên người đều không hóa thành tro tàn ở dưới ngọn lửa, đây ngược lại khiến một đám người vây xem cảm thấy có chút đáng tiếc.

Quân Thanh Vũ nắm chặt kiếm trong tay, ngọn lửa trên người nhanh chóng tràn lên thân kiếm, ở dưới ngọn lửa len lỏi kia, Hồng Liên Kiếm tỏa ra ánh sáng màu đỏ lóa mắt.

“Hồng Liên Bạo Phong Kiếm!”

Ngọn lửa cường đại ập vào trước mặt, vì có gió thúc đẩy có vẻ càng nhanh càng mạnh, Đổng Phi Nhiên đang vui sướng chợt co rụt lại, hắn nâng kiếm trong tay lên, làn gió lờ mờ quay chung quanh ở trên thân kiếm, xoạt một tiếng đâm về phía ngọn lửa đang xông đến.

Lại là một bùng nổ mãnh liệt……

Bụi mù lại bao trùm tầm mắt của mọi người lần nữa, cho nên bất kì kẻ nào cũng đều không thấy rõ tình cảnh trên lôi đài đã sớm hóa thành phế tích……

Trong tro bụi dày đặc, Đổng Phi Nhiên quỳ gối trên phế tích dùng sức thở phì phò.

Khuôn mặt của hắn tái nhợt, trong ánh mắt tàn nhẫn mang theo một tia kinh ngạc, như không nghĩ đến thiếu nữ không được hắn để vào mắt này lại có thể tổn thương đến hắn.

Sao có thể?

Đổng Phi Nhiên nắm chặt nắm đấm, oán hận chiếm khắp cả trái tim của hắn.

Chỉ có nàng chết, mới có thể hồi phục lại sỉ nhục hôm nay nàng mang đến cho hắn……

“Nha đầu thúi, hôm nay ngươi cần phải chết ở chỗ này!” Đổng Phi Nhiên từ trên mặt đất đứng dậy, hắn nắm chặt hai quyền tức giận rống to, sau đó nâng đại kiếm xông về phía Quân Thanh Vũ.

Cho dù là mọi người vây xem ở dưới lôi đài, vào lúc này cũng cảm giác được cổ khí thế ngập trời trên người hắn kia.

Đổng Phi Nhiên bắt đầu ra tay thật.

Mọi người đều lắc đầu, tiếc hận thở dài.

Thiếu nữ đáng thương này tuổi còn trẻ đã có loại thực lực này, cuối cùng không phải là chết ở chỗ này sao? Muốn trách chỉ có thể trách nàng tuổi trẻ khí thịnh, lại có ý nghĩ kỳ lạ lập tử khế với Đổng Phi Nhiên.

Không phải nàng tìm chết thì là cái gì?

“Mẫu thân sẽ không có việc gì.” Tiểu Hoàng Nhi ngậm đầu ngón tay, nâng lông mi thật dài lên, mắt to sáng ngời không chớp mắt nhìn Quân Thanh Vũ, trên khuôn mặt phấn điêu ngọc trác không có một vẻ lo lắng.

Hoa Lạc Y kinh ngạc nhìn Tiểu Hoàng Nhi, hơi trầm xuống, tiểu hài tử này lộ ra cổ quái khắp nơi, nàng thật sự là tiểu nữ hài bình thường sao?

Mắt phượng xẹt qua một tia sáng, Hoa Lạc Y không tiếng động nở nụ cười.

Có lẽ, chính theo như lời của tiểu nữ hài này, Quân Thanh Vũ sẽ không có bất kì nguy hiểm gì……

“Ầm!”

Trong phế tích, một dư chấn cường đại khuếch tán ra, những người đứng gần đó trực tiếp bị dư chấn lan đến, thân thể nhanh chóng ngã về phía sau.

Trên phế tích tràn ngập tro bụi, Đổng Phi Nhiên dùng sức ho khan, máu tươi từ trong miệng hắn phun ra, đột nhiên, hắn ngửa đầu cười ha hả, trong tiếng cười điên cuồng kia lộ ra một tia giải hận.

“Quân Thanh Vũ, so với ta, ngươi chỉ là một phế vật mà thôi, bây giờ không phải là chết ở trong tay của ta sao? Ta đã sớm nói qua, ngươi không đổi ý, vậy chỉ có một kết quả, đó là chết!”

Đổng Phi Nhiên hưng phấn ngửa đầu cười to, rốt cuộc nha đầu thúi này cũng chết, nàng không bao giờ có thể đối nghịch với hắn, mình cũng đã rửa hận báo thù thay đệ đệ rồi!

“Đã chết? Nàng đã chết sao?”

“Mặc kệ nàng là thiên tài, so với Đổng Phi Nhiên Hậu Thiên thập nhất cấp vẫn còn kém quá xa, có thể có loại kết quả này cũng không phải là dự đoán của chúng ta sao?”

“Đáng tiếc, một thiên tài cứ như vậy giao mạng vào hoàng tuyền……”

Nhìn thấy một màn này, mọi người đều tiếc hận, hơn nữa có rất nhiều người ôm thái độ vui sướng khi người gặp họa, thật sự là thiếu nữ này quá cuồng vọng kiêu ngạo, nàng cho rằng mình là ai? Còn dám lập ước định với Đổng Phi Nhiên?

Như vậy cũng có thể cảnh cáo những người mới vào nội môn đó một chút, đừng quá xem trọng mình, ở trong mắt những thế hệ trước là bọn họ này những người đó căn bản không được tính là thứ gì.

“Chết? Xin lỗi, trước khi ngươi chết, ta quyết sẽ không chết!”

Tiếng cười của Đổng Phi Nhiên còn chưa dứt, đã có một giọng nói thanh lạnh nhạt mạc vang lên ở phía trước, rồi sau đó, nhìn thấy thiếu nữ từ trên mặt đất đứng lên.

Bước chân của nàng lay động vài cái, cuối cùng vẫn vững vàng đứng ở trong phế tích, tóc đen che kín nửa gò má, lại không thể che dấu khinh thường ở bên môi kia.

Không chết?

Sau khi bị một chiêu toàn lực của Đổng Phi Nhiên, nàng vẫn còn chưa chết?

Đôi mắt của Đổng Phi Nhiên trợn to một chút, kinh ngạc nhìn Quân Thanh Vũ, thất thanh hét: “Không thể nào, sao ngươi có thể không chết?”

“Ta còn sống, rất kỳ quái sao? Nhưng kế tiếp đó là ngày ngươi chết.” Quân Thanh Vũ lạnh nhạt cong khóe môi lên, không thể không nói, một chiêu toàn lực của Đổng Phi Nhiên thật sự rất lợi hại, tuy ở thời điểm mấu chốt lấy một phần lực lượng của Chu Tước Bảo Đỉnh chắn, nhưng vẫn khiến nàng bị thương không nhẹ.

Đương nhiên, những tổn thương này nàng đều trả lại cho hắn……

“linh hồn công kích!”

Ngay ở lúc Đổng Phi Nhiên kinh ngạc, một công kích hung hăng đâm vào linh hồn của mình, hắn chỉ cảm thấy đầu ong một tiếng, chợt đó là trống rỗng.

Nếu hắn ở thời kỳ cường thịnh, linh hồn công kích của Quân Thanh Vũ chỉ có thể khiến hắn đình trệ hai giây, nhưng bây giờ Đổng Phi Nhiên hao tổn chân khí nghiêm trọng, tất nhiên là không bằng lúc ban đầu……

“Hồng Liên Bạo Phong Kiếm!”

Đổng Phi Nhiên còn chưa từ tình trạng linh hồn bị công kích hồi thần lại, phía trước đã truyền đến một nhiệt độ nóng bỏng, ầm một tiếng, thân thể của hắn bay ra ngoài, hung hăng nằm ở bên cạnh phế tích.

Một dòng máu lớn từ hắn trên người chảy ra, một mảnh đỏ tươi chói mắt, cũng khiến tất cả mọi người ngây ngốc, nghệt ra nhìn bóng dáng màu trắng đối lập với phế tích kia.

Đổng Phi Nhiên thân là Hậu Thiên thập nhất cấp, lại bị thiếu nữ trẻ tuổi này đánh bại?

Là bọn họ đang nằm mơ, hay là thế giới này bị huyền huyễn?

Khi nào thì Hậu Thiên cửu cấp cũng có thể đánh chết cường giả thập nhất cấp?

“Không phải vừa rồi ngươi muốn ta chết sao?” Quân Thanh Vũ lạnh nhạt cong khóe môi lên, khẽ bước chân đi đến bên cạnh Đổng Phi Nhiên, ánh mắt thanh lãnh không hề dao động nhìn chăm chú vào hắn: “Nhưng ta cũng nói qua, ở trước khi ngươi chết, ta quyết sẽ không chết!”

Cơ thể của Đổng Phi Nhiên đột nhiên chấn động, đau đớn cả người khiến hắn run rẩy, máu tươi nhiễm đỏ cả khuôn mặt của hắn, ở dưới ánh mắt căm hận kia của hắn có vẻ càng thêm dữ tợn.

Hắn muốn giết thiếu nữ này, nhưng bây giờ không chỉ thân thể của hắn bị thương nặng, linh hồn cũng bị thương không nhẹ, ngay cả lực bò dậy cũng đều biến mất……

“Tả hộ pháp, cứu ta!”

Đột nhiên, Đổng Phi Nhiên thoáng nhìn nam nhân trung niên từ ngoài võ đường đi vào tới, ánh mắt sáng lên vội vàng hét.

Hắn còn không muốn chết, càng không muốn khuất nhục chết ở trong tay thiếu nữ này……

“Dừng tay!”

Tả hộ pháp mới vừa tiến vào đã nhìn thấy Quân Thanh Vũ nâng trường kiếm lên, lập tức kinh sợ, cơ thể chợt lóe ngay lập tức xông về phía lôi đài, chắn ở trước người Đổng Phi Nhiên giơ tay đánh về phía công kích của Quân Thanh Vũ.

Một quyền của ông ta đánh vào phía trên ngực Quân Thanh Vũ, lấp tức, nàng phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể ngã lên trên phế tích, khuôn mặt thanh lệ kia tái nhợt không còn màu sắc.

“Thanh Vũ sư muội!”

“Tiểu Vũ!”

Thanh Đại và Hoa Lạc Y đồng thời thay đổi sắc mặt, rốt cuộc không rảnh lo nhiều như vậy nhanh chóng đi lên phế tích, nhưng có người so với bọn họ càng nhanh hơn một bước đứng ở bên cạnh Quân Thanh Vũ.

Tiểu Hoàng Nhi đứng ở bên cạnh Quân Thanh Vũ, trên khuôn mặt nhỏ phấn điêu ngọc trác không còn tươi cười đáng yêu kia, mắt to sáng ngời lóe ra tia khát máu tàn nhẫn.

“Ngươi đả thương mẫu thân, vậy thì ngay cả tư cách làm thức ăn cho Hoàng Nhi cũng đều không có! Hoàng Nhi muốn giết ngươi!”

Tiểu Hoàng Nhi nắm chặt nắm đấm nhỏ, đôi mắt màu đỏ tàn nhẫn xuyên qua những người khác dừng ở trên người tả hộ pháp, nhất tộc Phượng Hoàng các nàng vốn là tâm tính tàn nhẫn, chỉ là ở bên cạnh Quân Thanh Vũ nàng còn chưa từng phát ra máu lạnh trong người.

Bây giờ, nàng chỉ biết người này quấy rầy mẫu thân tỷ thí, còn ra tay tổn thương mẫu thân, nàng muốn giết người này trút giận cho mẫu thân!

“Hoàng Nhi!”

Quân Thanh Vũ từ trên mặt đất đứng lên, vươn cánh tay ra ôm Tiểu Hoàng Nhi vào trong lòng, an ủi nói: “Hoàng Nhi, ta không có việc gì, sự tình tiếp theo giao cho ta xử lý.”

Nàng cũng không quên, trong môn phái nhất lưu đều có cường giả Thánh Cảnh tọa trấn.

Chuyện Hoàng Nhi là huyết mạch vương giả nhất tộc Phượng Hoàng không thể để bất kì kẻ nào biết, nói cách khác, khó tránh khỏi sẽ có người đánh chủ ý lên nàng, cho nên không đến vạn bất đắc dĩ, nàng sẽ không để Hoàng Nhi bại lộ thực lực ở trước mặt người khác.

“Nhưng mà……” Trong mắt Tiểu Hoàng Nhi nổi nước mắt trong suốt, vô cùng đáng thương nói, “Nhưng người xấu kia tổn thương mẫu thân, Hoàng Nhi phải báo thù cho mẫu thân.”

Trong lòng Quân Thanh Vũ ấm áp, khẽ vỗ lưng của Tiểu Hoàng Nhi: “Ta xử lý là đủ rồi, Hoàng Nhi, đồng ý với ta, về sau không đến vạn bất đắc dĩ, đừng dễ dàng ra tay, miễn cho bị người nhớ thương.”

Lời nói này là nàng dùng phương pháp linh hồn truyền âm, cho nên người ngoài căn bản không nghe được nàng đang nói cái gì.

Tiểu Hoàng Nhi là hài tử nghe lời, cho nên thu sát khí trên người lại, khẽ gật đầu: “Mặc kệ mẫu thân nói cái gì cũng đều là đúng, Hoàng Nhi nghe lời của mẫu thân.”

Quân Thanh Vũ nhàn nhạt cười, thả lỏng thân thể mềm mại trong lòng ra, ngẩng đầu nhìn về phía tả hộ pháp sắc mặt âm trầm, nói: “Ta và Đổng Phi Nhiên đã lập tử khế, một bên không chết sẽ không bỏ qua, chẳng lẽ hắn tự mình ký xuống tên còn có thể không tính sao?”

Tả hộ pháp nhíu mày lại, lạnh lùng nhìn Đổng Phi Nhiên tránh ở phía sau ông.

Tên tiểu tử thúi này thật đúng là sẽ gây chuyện, nhưng cũng không có biện pháp, ai bảo ông được Đổng Phi Nhiên cho không ít chỗ tốt, vào lúc này cũng chỉ có thể bảo vệ hắn, nếu hắn chết, vậy về sau ai sẽ lấy một ít thứ tốt đến hiếu kính mình?

“Ta mặc kệ giữa các ngươi ước định cái gì, ta chỉ biết trong môn phái quy định giữa đệ tử không được tàn sát lẫn nhau, về phần các ngươi lập tử khế hoàn toàn trở thành phế thải, không có bất kì tác dụng hạn chế gì.”

Tả hộ pháp ngẩng đầu nhìn về phía Quân Thanh Vũ, giọng lạnh lùng nói.

“Vậy chuyện hắn muốn giết ta, vậy thì tính như thế nào?” Quân Thanh Vũ nở nụ cười khinh thường, đôi mắt chứa tia chế nhạo dừng ở trên người tả hộ pháp.

Như cảm giác được ánh mắt khinh thường của thuộc hạ, tả hộ pháp cảm thấy có chút xấu hổ, bất giác hung tợn nhìn Đổng Phi Nhiên, chờ giải quyết chuyện này lại thì tính sổ với hắn sau.

“Không phải ngươi còn chưa chết sao?”

Đáy lòng Hoa Lạc Y tức giận, muốn ra tay, lại bị Quân Thanh Vũ ngăn cản.

Nàng nâng ánh mắt thanh lãnh lên, nhạo báng bên môi là rõ ràng như vậy: “Như vậy đi, chỉ cần hắn có thể nhận được mười quyền của ta mà không chết, ta sẽ tha cho tính mạng của hắn.”

Nếu nói Quân Thanh Vũ dùng kiếm, nói không chừng Đổng Phi Nhiên còn chạy trời không khỏi nắng, nhưng nàng sử dụng nắm đấm thì sao có thể giết được hắn? Nghe đến đó, trong lòng Đổng Phi Nhiên vui vẻ, cười phá lên: “Được, ta chấp nhận! Quân Thanh Vũ, lúc này ta không chết, tiếp theo tuyệt đối sẽ giết ngươi, ha ha ha!”

Quân Thanh Vũ không nói gì, chỉ lạnh nhạt nhìn Đổng Phi Nhiên.

Tiếp theo?

Hắn còn không có cơ hội tiếp theo……

“Hy vọng ngươi có thể tuân thủ lời hứa của ngươi, sau mười quyền Đổng Phi Nhiên còn có thể sống sót, vậy ngươi nhất định phải bỏ qua chuyện khế ước kia!” Tả hộ pháp cười lạnh một tiếng, cuối cùng cũng chỉ là một đệ tử bắt nạt kẻ yếu.

Mình vừa xuất hiện, không phải nàng đã lùi bước sao? Cho nàng cũng không dám làm trò giết Đổng Phi Nhiên trước mặt mình.

Ầm!

Quân Thanh Vũ nâng nắm đấm lên, hung hăng đánh ở trên ngực Đổng Phi Nhiên, thật giống như có một ngọn núi đè thật mạnh ở trên người hắn, thân thể của hắn lập tức lui về phía sau vài bước, lục phủ ngũ tạng đều đau đớn kịch liệt.

Còn không đợi đau đớn của hắn có chút giảm bớt, nắm đấm của Quân Thanh Vũ lại bất ngờ đánh đến lần nữa, hắn lập tức ngã ra ngoài, nằm ở trên phế tích.

Nhưng loại ngược đãi này còn chưa kết thúc……

Nhận từng quyền mạnh mẽ của thiếu nữ, Đổng Phi Nhiên chỉ cảm thấy xương sườn cả người đều đứt đoan, trong miệng không ngừng chảy ra máu tươi, trong lòng lại đang thầm đếm số lượng nắm đấm của nàng.

“Quân Thanh Vũ, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi, sỉ nhục hôm nay sau này ta sẽ trả lại ngươi gấp bội, ha ha ha!”

Đau……

Đổng Phi Nhiên cảm nhận được loại đau đớn kịch liệt này, khiến thân thể của hắn cũng bất ngờ run lên.

Từ khi hắn sinh ra đến bây giờ, cũng chưa nhận qua loại thống khổ này, thân thể như rụng rời, chỉ chờ mong loại làm nhục này có thể kết thúc nhanh chóng……

Mọi người nhìn hai bóng người trên phế tích, tiếc hận lắc đầu, bọn họ có thể xác định, nếu bây giờ Quân Thanh Vũ không giết Đổng Phi Nhiên, sau này Đổng Phi Nhiên tì vết tất báo này khẳng định sẽ không bỏ qua cho nàng.

Nhưng ai bảo Đổng Phi Nhiên có hậu đài? Cho dù có khuất nhục lớn, nàng cũng chỉ có thể nuốt vào trong bụng……

“Chỉ còn một quyền cuối cùng……” Đôi mắt của Đổng Phi Nhiên khẽ sáng ngời, dù cho bây giờ hắn đau đến ngay cả sức lực nói chuyện cũng đều không có, nhưng chỉ cần nghĩ đến sau này có thể hung hăng tra tấn nữ nhân này, trong lòng đã tràn ngập vui thích.

Đột nhiên, trên nắm đấm của thiếu nữ bỗng nhiên bốc cháy lên ngọn lửa hùng liệt, nhiệt độ nóng bỏng khiến cơ thể của Đổng Phi Nhiên nhịn không được run rẩy vài cái.

Giờ khắc này, hắn cảm thấy không hề là vui sướng sống sót sau tai nạn, mà là cảm giác nguy cơ mãnh liệt kia.

Hắn có một dự cảm, nếu một nắm đấm này đánh vào trên người hắn, hắn tuyệt đối sẽ chết!

Tả hộ pháp hiển nhiên cũng phát hiện điểm này, lập tức hoảng sợ, nhưng mà lúc này, ông lại không thể kịp thời ngăn cản Quân Thanh Vũ……

Ầm!

Nắm đấm hung hăng đánh ở trên người Đổng Phi Nhiên.

Đổng Phi Nhiên thân thể bay về phía sau, như mũi tên rời dây cung ngã trên mặt đất, ngực của hắn có thêm một lỗ máu, máu tươi đang không ngừng chảy ra ngoài……

Mọi người ngây ngẩn cả người, kinh ngạc nhìn thiếu nữ đứng ở trên phế tích.

Hoá ra từ lúc bắt đầu nàng đã không định tha cho Đổng Phi Nhiên? Chỉ tìm một phương pháp khác, để tả hộ pháp không có bất kì lời nói gì, dù sao vừa rồi là tả hộ pháp đưa ra hứa hẹn, nếu Đổng Phi Nhiên có thể sống ở dưới mười quyền này, nàng sẽ tha cho hắn, đương nhiên nếu không đỡ được, vậy chỉ có một kết quả……

Âm hiểm!

Trong lúc nhất thời, đáy lòng mọi người đều hiện lên hai chữ này……