Vượt Rào Trêu Chọc

Chương 13: Tối nay anh chính là Lục cẩu

Editor: ÓcCá

Ôn Huyền hóa đá tại chỗ yên lặng nhìn xem khoai lang trong tay, rồi bỗng trực tiếp vào nhà, không nói một chữ, cũng không quay đầu nhìn lại.

"Ơ! Lục đội! Cô gái mới nãy là ai vậy, sao tôi vừa đến đã bỏ đi vào."

Lý đại gia phòng thu phát tò mò nhìn bóng lưng rời đi của Ôn Huyền.

Lục Kiêu thu hồi ánh mắt, nói: "Không có gì, chỉ là trên tay cô ta cũng cầm một củ khoai lang."

"A! Cổ cũng cầm một củ khoai lang!?"

Lý đại gia là một người tinh ý, lập tức kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, vội vàng hối hận nói: "Ai u, sao Lục đội không nhắc nhở tôi! Vậy là đã khiến cô gái kia xấu hổ lắm rồi!"

Lục Kiêu trầm mặc, lại nói chuyện thì chỉ nhàn nhạt: "Không có gì, chú nói rất hay."

Lão Lý: "..."???

Lục Kiêu không nói gì nữa, chẳng qua ánh mắt rơi vào con chó săn nhỏ, thấy oắt con đang ăn ngấu nghiến, đáy mắt hiếm khi trở nên nhu hòa.

Ừ, đúng là ăn rất ngon.

Trên lầu.

Ôn Huyền đứng bên cửa sổ nhìn xem người đàn ông và con chó nhỏ phía dưới, nắm chặt màn cửa nhịn không được hơi cắn răng: "Anh là chó con, cả nhà các người đều là chó con, anh chó nhất, mẹ nó anh chính là Lục cẩu!"

Ở phía dưới Lục Kiêu tựa như mơ hồ nhận ra cái gì, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về hướng cô ---

Bộ dáng Ôn Huyền nhe răng trợn mắt đột nhiên bị anh vừa lúc nhìn thấy: "..."

Cô lập tức trở lại bình thường, rầm, trực tiếp đóng chặt cửa sổ.

Vù, kéo màn cửa sổ.

Lục Kiêu ở lầu dưới: "..."

Trong mắt anh không hề gợn sóng, thu hồi ánh mắt, một lần nữa nhìn xuống con chó con bên chân, anh cúi người sờ lên cái đầu nhỏ, rồi gãi gãi cằm nhỏ của nó.

Chó con mở to mắt tròn nhìn anh, hưng phấn đong đưa cái đuôi nhỏ, liếm tay anh, cọ qua cọ lại ở lòng bàn tay anh, dường như cực kỳ thích anh.

Giọng nói lãnh khốc của Lục Kiêu liền trở nên ấm áp: "Ngoan."

**

Trên lầu chìm vào một mảnh đen kịt, Ôn Huyền không bật đèn, trực tiếp ngã xuống chiếc giường nhỏ.

Nói thật, điều kiện cư trú ở nơi này mặc dù rất bình thường, nhưng tốt ở chỗ sạch sẽ gọn gàng, cảnh sắc thiên nhiên Tây Tạng bên ngoài lại vô cùng đẹp.

Cả ngày nay chưa hề đụng đến điện thoại di động.

Cô nghĩ thôi cũng biết một ngày này mình xảy ra chuyện, có bao nhiêu người tìm cô.

Cô lấy điện thoại trong túi xách ra, màn hình sáng lên.

Một cô gái mặc bikini đập vào mi mắt.

Cô gái mới vừa bước ra từ trong làn nước xanh, cả người ướt đẫm, tóc dài ẩm ướt dán chặt lên làn da mềm mại trắng nõn của cô.

Tựa như hoa sen mới nở, đầy mê hoặc và mềm mại ướt át.

Càng không cần nói tới dáng người ma quỷ, đừng nói là đàn ông, ngay cả phụ nữ cũng phải thèm nhỏ dãi.

Ôn Huyền nhìn qua màn hình, đôi môi đỏ bỗng chu ra: "Muah, lão nương đẹp nhất thiên hạ."

Sau khi giải khóa bằng khuôn mặt thành công, lập tức thật nhiều tin tức Wechat và cuộc gọi nhỡ tít tít tít hiện lên trước mắt.

Ôn Huyền nằm ở trên giường bắt đầu bình tĩnh rà xem tin tức, chỉ là rà xem rồi rà xem, cô đột nhiên cảm thấy có gì đó không được bình thường.

Một lát sau, tay cô khẽ cứng lại.

Tựa như cô đã nghĩ tới điều gì, dừng trong vài giây rồi đột nhiên nhấn tắt màn hình điện thoại di động.

Khi màn hình lại sáng lên, cô gái mặc bikini có dáng người ma quỷ, ánh mắt câu hồn nhìn qua ——

"Đậu xanh...!

Ôn Huyền bỗng nhiên ngồi bật dậy, trong nháy mắt đáy lòng như trống đánh dồn dập.

Khá lắm! Hèn gì cô thấy có gì đó không thích hợp.

A!

Anh ta đã nhìn thấy!

Có phải lúc kiểm tra điên thoại di động, anh ta đã nhìn thấy màn hình khóa của cô!?