Xanh Xanh Màu Áo Chàng

Chương 40

40, Mỗi người một ngả

Đinh Nguyệt Hoa lấy làm khó hiểu, sao vậy? Rõ ràng chàng ấy đã nói sẽ tới thôn Mạt Hoa cầu hôn mà, sao tự dưng lại biến thành thế này? Cô thấy Triển Chiêu đã buông Trạm Lư ra, bảo kiếm rơi lạch cạch trên nền đất, tựa như tiếng lòng của cô.

Triển Chiêu lại không giải thích nhiều, hắn đưa mắt nhìn Đinh Nguyệt Hoa chăm chắm, bỗng hắn xé vạt áo, chẳng mấy chốc đã viết xong thư từ hôn lên đấy bằng máu của chính mình, hắn đưa qua: “Thư từ hôn, ta đã viết xong! Đây có lẽ là số mệnh của chúng ta!”

Vết thương trên tay hắn vẫn còn đang chảy máu, toàn bộ những vết loang lổ trên mảnh vạt áo kia đều là máu, khiến người ta nhìn thấy mà khiếp đảm. Đinh Nguyệt Hoa như vẫn ở trong mộng mị, cô sững sờ cầm lấy, chợt lại ngẩng đầu lên, giọng nghi hoặc: “Sao chàng lại đưa ta cái này? Chúng ta sai ở đâu?”

Triển Chiêu cắn răng: “Nàng không hề sai ở đâu cả, là ta có lỗi với nàng, bây giờ ta không còn cách nào khác, cũng không có thời gian giải thích gì với nàng, nàng hãy bảo trọng!” Nói xong hắn không còn nhìn cô nữa, quay sang tiên sinh: “Tiên sinh, tiên sinh nhớ giữ lời hứa đấy!”

Tiên sinh bất lực, vẫn muốn giữ hắn lại: “Triển hộ vệ!”

Triển Chiêu lắc đầu với ông: “Thời gian không còn nhiều, tôi không có cách nào tốt hơn.” Rồi hắn nhìn sang Tiểu Trụ: “Tiểu Trụ, cậu về Thường Châu trước đi, hậu sự của Trung bá nhờ cậu!”

Hắn không đợi mọi người đáp lại, chộp lấy cánh tay Lâm Dạ Tâm, lạnh lùng nói: “Thư từ hôn ta đã viết xong rồi. Chúng ta đi được chưa?”

Lâm Dạ Tâm nhoẻn cười, nói: “Bất cứ khi nào huynh cần!”

Triển Chiêu kéo cô ta đi, không hề quay đầu lại, Trương Long với Triệu Hổ cũng không dám chậm trễ, vội vàng đi theo, thoáng chốc họ đã đi xa.

Đinh Nguyệt Hoa bất giác đuổi theo hai bước, song cuối cùng dừng lại. Thật kỳ lạ, trong nháy mắt cô như đã trở lại trạm dịch ấy, mũi tên kia bắn vào người cô, nhưng không đau, thật sự không đau, nó chỉ hơi tê dại, rõ ràng trong lòng rất chua xót, mà miệng lại không thể nói được gì. Miếng vạt áo trên tay nhẹ vô cùng, nhưng lại như một tảng đá khổng lồ đè bẹp cô. Cô chỉ có thể nhìn theo tà áo xanh của Triển Chiêu đến khi khuất khỏi tầm mắt.

Ở nơi nào đó trong tim cô chợt nhói lên, và trong nháy mắt, cảm giác đau đớn đó như biến thành một bàn tay bóp chặt lấy cổ cô, trái tim cô, khiến cô thống khổ tột cùng, mà cô lại không rơi lấy một giọt nước mắt nào.

“Đinh cô nương, Đinh cô nương!” Là ai đang gọi cô vậy? Cô ngờ ngạc quay đầu, thấy Công Tôn Sách đang đỡ mình: “Tiên sinh?”

Công Tôn Sách lắc đầu: “Cô hãy hiểu cho Triển hộ vệ, cậu ta, cậu ta có nỗi khổ tâm cả.”

“Chàng ấy có nỗi khổ tâm cả.” Đinh Nguyệt Hoa thẫn thờ lặp lại lời Công Tôn Sách: “Chàng ấy có nỗi khổ tâm cả!”

Công Tôn Sách lấy làm chua xót, nhưng cũng không dám giải thích gì với cô: “Cô đừng buồn, chuyện, chuyện không như cô nghĩ đâu.”

Đinh Nguyệt Hoa cười khổ một cái, đứng thẳng dậy: “Tôi hiểu, tuy tôi không biết thư liên minh mà các người nói là gì, nhưng nó chắc chắn có liên quan đến sự yên bình gì đó của thiên hạ, đúng không?”

Công Tôn Sách vội gật đầu, nhưng lại thấy Đinh Nguyệt Hoa cười càng thêm khổ: “Giữa thiên hạ và tôi, ra là chàng ấy chọn thiên hạ!”

Cô buông tay, vạt áo kia từ từ rơi xuống đất, cô thở dài, xoay người bước ra ngoài, Công Tôn Sách vội vàng giữ cô lại: “Đinh cô nương?”

Đinh Nguyệt Hoa ngoái đầu: “Tiên sinh yên tâm, tôi không sao, tôi từng muốn chàng ấy viết thư từ hôn cho bằng được, bây giờ có tính là toại nguyện không?” Cô nói mà không khỏi nở nụ cười, song nụ cười ấy lại thật cay đắng: “Chàng ấy nói đúng, đây chính là số mệnh của ta và chàng ấy!”

Công Tôn Sách lấy làm không hiểu, tuy nhiên vẫn giữ chặt cô: “Đinh cô nương, cô đừng nghĩ nhiều, mai này Triển hộ vệ nhất định sẽ giải thích rõ với cô!”

Đinh Nguyệt Hoa như khẽ gật đầu, cô thở dài, hạ giọng nói: “Ngay cả Trung bá mà chàng ấy cũng không thèm ngó ngàng đến, huống chi là tôi? Cái gì tôi cũng hiểu, nhưng… Tiên sinh, tiên sinh không cần giải thích gì giúp chàng ấy đâu, tôi hiểu cả rồi!”

Công Tôn Sách rất muốn hét to một câu: “Cô không hiểu gì đâu!” Nhưng Triển Chiêu đã dặn đi dặn lại ông không được nói, ông sao có thể nói cô biết đây? Ông chỉ đành bảo: “Vậy bây giờ cô tính đi đâu?”

Đinh Nguyệt Hoa cúi đầu: “Trung bá mất rồi, tôi đến Thường Châu tiễn ông ấy một đoạn. Ông ấy rất tốt với tôi, tôi không thể để hậu sự của ông ấy hiu quạnh như thế được!”

Công Tôn Sách chỉ còn biết buông tay ra, thấy cô bước ra cửa có hơi loạng choạng, nhưng hết sức kiên định leo lên lưng ngựa. Ông biết chẳng cản được, vội kêu Tiểu Trụ: “Hãy chăm sóc Đinh cô nương!”

Tiểu Trụ lau nước mắt, hạ giọng đáp: “Tiểu Trụ hiểu ạ!”

Công Tôn Sách nhìn theo bóng lưng Đinh Nguyệt Hoa mỗi lúc một xa, trong lòng bỗng đau xót: “Triển hộ vệ, cậu nhất định phải tìm ra biện pháp, chớ phụ lòng nàng đấy!”

Vài tháng sau, Khai Phong phủ.

Bao Chửng vừa mở cửa thư phòng ra thì bắt gặp một hộ vệ trẻ tuổi đứng phía bên, lưng hắn vẫn thẳng tắp như trước kia, nhưng không biết gánh nặng trên vai hắn đến khi nào mới bỏ xuống được. Trông thấy ông, Triển Chiêu lập tức thi lễ: “Đại nhân, chứng cứ đã chuẩn bị đủ.”

Bao Chửng gật đầu: “Vất vả cho cậu rồi, Triển hộ vệ.” Lần này có thể diệt trừ triệt để Tương Dương Vương, không thể không có công của Triển Chiêu, nhưng dù công trạng có lớn tới đâu đi nữa thì sao? Độc trùng một ánh đèn vẫn chưa có cách giải.

Bao Chửng hạ giọng nói: “Việc ở đây đã giải quyết xong rồi, Triển hộ vệ có thể đến Giang Nam gặp Đinh cô nương…” Khoảng thời gian qua, Triển Chiêu đã hao tổn tâm sức quá độ, hắn cần phải nghỉ ngơi cho tốt.

Triển Chiêu lắc đầu: “Tàn dư Tương Dương Vương còn chưa sạch, Lâm Tiêu Lâu vẫn chưa quy án, Triển Chiêu vẫn chưa thể đi được, vả lại độc trùng đó vẫn chưa có cách giải, Triển Chiêu không thể tách khỏi Lâm Dạ Tâm.”

Bao Chửng thở dài: “Bạch đại hiệp đến Miêu Cương lâu vậy rồi, sao vẫn chưa có tin tức gì?”

Triển Chiêu mệt mỏi lắc đầu: “Bạch huynh đã dốc hết sức rồi!”

Bao Chửng trầm tư một thoáng, đoạn cười nói: “Thánh thượng đã biết chuyện này rồi, còn dặn bản phủ nói lại với cậu là, khi sự việc này kết thúc, Thánh thượng sẽ hạ chỉ, ban hôn cho cậu với Đinh cô nương.”

Được ban hôn là vinh dự rất lớn, chẳng ngờ Triển Chiêu lại vội vàng quỳ xuống: “Đại nhân, vẫn xin đại nhân khẩn cầu Hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh!”

“Triển hộ vệ?! Cậu…” Bao Chửng vô cùng kinh ngạc, những ngày qua, ngoài lo lắng độc trùng, bọn họ còn lo lắng Đinh Nguyệt Hoa sẽ không tha thứ cho hành động từ hôn của Triển Chiêu hôm ấy nhiều hơn cả, nay Hoàng thượng ban hôn cho, đây không phải là chuyện nước chảy thành sông(1) hay sao?

“Chà, Triển đại ca, huynh quan tâm đ ến con nhóc thôn dã đó thật đấy!” Theo sau âm thanh, Lâm Dạ Tâm mỉm cười đi tới: “Huynh quả thật rất hiểu Đinh Nguyệt Hoa, với tính khí kiêu ngạo đó của cô ta, lý nào lại dễ dàng tha thứ việc huynh viết thư từ hôn đưa cho cô ta được? E rằng, cả đời này cô ta cũng không muốn gặp huynh nữa, huynh hãy thôi ý nghĩ ấy đi!”

“Lâm Dạ Tâm!” Bao Chửng nghiêm nghị quát. Song đáy lòng cũng là lo lắng không yên, hôm ấy Đinh Nguyệt Hoa thất tha thất thểu rời đi, đến cả bảo kiếm Trạm Lư cũng không mang theo. Sau đó, Khai Phong phủ có đi gửi lại bảo kiếm, nào ngờ cô lại từ chối nhận, nói là ngày ấy hai nhà kết thân, lấy kiếm làm bằng chứng, bây giờ hôn ước đã hủy, thế thì cô cũng không cần kiếm này nữa.

Triển Chiêu chậm rãi bước tới, ánh mắt có chút lạnh lùng nhìn Lâm Dạ Tâm: “Cô nói rất đúng, việc ta làm hôm ấy đã tổn thương nàng, cho nên sau này ta nhất định sẽ hết lòng với nàng, để nàng có thể tha thứ cho ta, để bọn ta có thể bắt đầu lại lần nữa!”

Lâm Dạ Tâm đanh mặt lại: “Triển Chiêu, ngươi không sợ…”

Triển Chiêu cười nhạt: “Cô chỉ là lấy tính mạng nàng ấy ra uy hiếp ta mà thôi, bây giờ đại sự đã xong, Triển Chiêu không còn vướng bận nữa, cô muốn dồn nàng vào chỗ chết đi nữa thì đã sao? Nếu có một ngày như thế thật, trên đường Hoàng Tuyền, có Triển Chiêu bước cùng nàng!”

Trái tim Lâm Dạ Tâm rơi thẳng xuống đáy vực, lẽ nào sinh tử cũng không thể tách họ ra ư? Lần đầu tiên cô cảm thấy vô lực đến vậy.

Triển Chiêu không nhìn cô nữa, hắn quay sang thi lễ với Bao Chửng: “Đại nhân, Triển Chiêu thật sự không muốn ràng buộc nàng, ép nàng tha thứ cho Triển Chiêu, cho nên xin đại nhân thuyết phục Thánh thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban.”

Bao Chửng gật đầu: “Triển hộ vệ, ý của cậu bản phủ hiểu rồi.”

Lâm Dạ Tâm vừa tức vừa lo, đang định nói lời tàn nhẫn thì thấy Triển Chiêu biến sắc, rút ngay Cự Khuyết ra: “Đại nhân cẩn thận!” Nói đoạn, Cự Khuyết đã đánh ra mấy đường kiếm bảo vệ Bao Chửng ở sau lưng.

Vài tên áo đen từ trên trời bay xuống, quát lớn: “Bao Chửng nộp mạng đi!”

Lâm Dạ Tâm thấy mấy tên áo đen kia lao về phía Bao Chửng, không khỏi cười lạnh mấy tiếng, thừa dịp hỗn loạn tính rời đi, ai dè bị một người nọ chặn đường, cô giật mình nhìn kỹ lại, đoạn kinh hãi tới độ cả người đổ mồ hôi lạnh, người đứng chặn trước mặt cô không phải ai khác ngoài nghĩa phụ cô – Lâm Tiêu Lâu.

Chỉ thấy Lâm Tiêu Lâu cười lạnh nói: “Tâm nhi, con bán đứng ta đổi lấy vinh hoa phú quý, bây giờ có phải nên trả nợ cho ta rồi không?”

Lâm Dạ Tâm sợ hãi: “Nghĩa phụ, Tâm nhi không cố ý bán đứng người, tất cả là do Triển Chiêu ép con!” Lúc này cô mới phát giác ra, hóa ra bọn áo đen tấn công Bao Chửng là giả, mục tiêu thực sự của bọn họ chính là mình!

Lâm Tiêu Lâu nhẹ nhàng rút kiếm ra, cười lạnh nói: “Tâm nhi, bản lĩnh của con, nghĩa phụ biết mà, hôm nay là lúc để con trả nợ!” Nói rồi bảo kiếm chém về phía Lâm Dạ Tâm. Lâm Dạ Tâm vội vàng tránh về sau, thấy đã thoát được một đòn, cô thét to: “Triển Chiêu, cứu ta!”

Lâm Tiêu Lâu đánh một lần không được, y xoay người, đâm tới thêm lần nữa, nhưng bị một đường kiếm quang áp chế, y kinh ngạc, đấy thực sự là kiếm quang của Cự Khuyết. Chỉ thấy Triển Chiêu đã phi người đến, ngăn chặn một đòn chí mạng ấy.

Triển Chiêu hoa kiếm tới vài vòng, buộc Lâm Tiêu Lâu lui lại mấy bước, đoạn kéo Lâm Dạ Tâm tới bên cạnh Bao Chửng. Lâm Tiêu Lâu cười to: “Triển Chiêu, người bên ngoài thân mình lo chưa xong, ngươi nghĩ một mình ngươi có thể cứu được hai người họ sao?”

Triển Chiêu cười nói: “Muốn giết bọn họ, ông có thể thử một lần!”

Lâm Tiêu Lâu phẫn nộ nói: “Giết không chừa một ai!”

Đám người áo đen lao đến như điên dại, nhưng đều bị Triển Chiêu đánh lui từng tên một. Mà lúc này, người bên ngoài cũng đã đẩy lùi được cuộc tấn công, lao vào giúp một tay. Lâm Tiêu Lâu bỗng nhiên cười nói: “Tâm nhi, con giết Bao Chửng, ta có thể tha chết cho con! Bằng không, con cũng biết đấy, dù con có chạy tới chân trời góc bể cũng đừng hòng thoát khỏi sự đuổi giết của bang Tiêu Dao!”

Lâm Dạ Tâm run rẩy, thủ đoạn của bang Tiêu Dao như thế nào chẳng lẽ cô không rõ, cô có chết cũng không muốn chết dưới tay bọn họ.

Triển Chiêu thầm hoảng, ngoái đầu lại, thấy Lâm Dạ Tâm chần chừ, nhưng đã rút dao ra, hướng về phía Bao Chửng. Mọi người kinh hãi, hô: “Đại nhân cẩn thận!”

Chỉ thấy máu tươi tức thì bắn tung tóe, văng lên gương mặt Lâm Dạ Tâm mang theo cảm giác âm ấm, cô chỉ nghe được một tiếng hô đau đớn: “Triển hộ vệ!”

Cô kinh ngạc, mở mắt ra thấy một bóng người mặc áo đỏ đang vững vàng đứng trước mặt Bao Chửng, con dao ấy cắm sâu vào ngực hắn, Lâm Dạ Tâm kinh hãi, cô buông tay ra, lại thấy tay mình dính toàn máu tươi: “Triển Chiêu? Sao lại là ngươi? Tại sao? Rõ ràng ngươi có thể giết ta cứu Bao Chửng, tại sao ngươi phải đỡ một dao này!?”

Triển Chiêu khẽ thở hổn hển: “Ta sẽ không giết cô, mạng của cô với nàng ấy là một… Ta không thể ra tay!” Hắn cũng không trụ được nữa, cuối cùng ngã vào lòng Bao Chửng, song vẫn nhìn Lâm Dạ Tâm: “Ta cầu xin cô… buông tha cho Nguyệt Hoa đi, nàng vô tội!”

“Triển Chiêu!”

“Tên đần!”

Hai tiếng hô to, chỉ thấy một người áo trắng đã vọt vào, phá vỡ vòng vây của đám người áo đen chỉ với mấy kiếm, lo lắng nói: “Bà bà, mau lên!”

Lâm Dạ Tâm nhìn máu ở ngực Triển Chiêu tuôn như suối, cô cảm giác đầu mình ong ong rối bời, cô yêu hắn như vậy, mà hắn lại sắp chết dưới tay cô, thật trớ trêu thay! Cô lui ra sau theo bản năng, trong lúc mất cảnh giác thì đột nhiên bị ai đó bắt lấy, ngay sau đó miệng bị bóp mở ra, trong miệng bỗng chốc thấy đắng ngắt, một viên thuốc được nhét vào. Lòng dạ cô rối bời, nào còn nghĩ đến việc nhả ra? Chợt nghe ai đó cười lạnh nói: “Đồ điên, cô nghĩ thứ độc trùng chết tiệt đó có thể làm khó bà già này à? Ta đã đến Miêu Cương tìm được thuốc giải rồi!”

Triển Chiêu mỉm cười, cuối cùng hắn đã có thể thở phào nhẹ nhõm, cảm giác mệt mỏi tức khắc trùm lấy hắn, hắn cảm thấy người xung quanh loạn như cào cào, có người đang gọi tên hắn, cũng có người đang dùng chân khí bảo vệ tâm mạch của hắn. Hắn thấy vô cùng mệt, đã không còn sức đi quan tâm đ ến mọi thứ trước mắt nữa, trước mắt hắn giờ đây toàn là hình bóng của cô, là bóng dáng yêu kiều dưới tán cây hải đường, là nụ cười ấm áp dưới ánh trăng, hình ảnh quá khứ ùa về như thủy triều, thoáng chốc nhấn chìm hắn, hắn chỉ cảm thấy mình đang chìm dần vào sâu trong bóng tối. Chợt đáy lòng lại vang lên một tiếng hét to: “Triển Chiêu, ngươi đừng sợ, ta ở ngay bên cạnh ngươi! Ngươi thở từ từ, nghe không, ngươi phải thở đó!”

Hắn bỗng mở mắt ra, thì thào: “Nguyệt Hoa!” Nhưng bóng tối lại chẳng nói chẳng rằng, lập tức nuốt chửng lấy hắn. Tay hắn, cuối cùng đã vô lực trượt sang một bên.

Và đúng vào lúc ấy, Đinh Nguyệt Hoa ở cách đây ngàn dặm đang ngồi suy tư bên cửa sổ, đột nhiên, cô nghe có ai đó khẽ gọi một tiếng: “Nguyệt Hoa!” Giọng nói quen thuộc là vậy, nhưng không hiểu sao lại nghe tuyệt vọng đến như thế. Đinh Nguyệt Hoa hoảng hốt, chạy vội ra khỏi phòng, nhưng màn đêm đen kịt, tứ bề im ắng, nào có dáng dấp của người đó. Đinh Nguyệt Hoa vừa lo vừa hoảng, cô thì thầm: “Triển Chiêu? Là chàng sao? Là chàng đang gọi ta à?”

Nhưng trong bầu trời đêm chỉ có chòm sao lấp lánh, chẳng có lấy một tiếng người hồi đáp. Đinh Nguyệt Hoa sững sờ đứng đó, làn gió lành lạnh lướt qua người cô, trong lòng cô lo sợ nhưng không biết phải làm gì, mà ngực lại vô cùng đau đớn, xé nát từng cơn, tựa như bị người ta moi móc.

“Nguyệt Hoa!” Cô ngoái đầu, thấy Ám Hương đã đỡ cô: “Sao muội lại chạy ra đây?”

Đinh Nguyệt Hoa lắc đầu theo bản năng, gượng cười nói: “Muội thấy hơi ngột ngạt, ra ngoài đi dạo một lát.”

Ám Hương đau lòng nhìn cô: “Ở ngoài lạnh, chúng ta vào nhà thôi!”

Đinh Nguyệt Hoa gật đầu, tựa sát vào người Ám Hương, đang định nhấc chân thì bỗng thấy cổ họng ngòn ngọt, cô chúi người về phía trước theo phản xạ, một ngụm máu tươi phun ra khỏi miệng, rơi xuống nền đất.

Ám Hương kinh hãi: “Nguyệt Hoa, muội sao vậy?”

Đinh Nguyệt Hoa vốn muốn đáp, nhưng thấy trước mắt tối sầm, sau cùng hôn mê bất tỉnh.

(Hết chương 40)

﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏

(1) Nước chảy thành sông: Nguyên văn là “水到渠成” – “Thủy đáo cừ thành”. Ý là thời cơ chín muồi, sự tình ắt sẽ thành công.