Xuyên Đến Cuộc Sống Khổ Bức Của Giáo Chủ Ma Giáo

Chương 1

Tháng tám oi bức.

Trên giang hồ truyền ra một tin lớn, Huyền Thiên giáo, giáo chủ Ân Tử Mạch bế quan luyện công hai tháng, thần công chưa thành, ngược lại còn tẩu hỏa nhập ma, một thân nội lực cũng bởi vậy mà bị phong bế!

Đối với nhân sĩ võ lâm chính đạo, đây chính là chuyện vui, không uổng một binh một tốt nguy hại đến võ lâm mà ma giáo giáo chủ đã đem chính mình phế bỏ, thật phi thường đáng chúc mừng một phen. Trong quán trà, người kể chuyện gần đây luôn rất bận rộn, từ sáng sớm khai trương cho đến khi tối muộn dọn hàng, cả một ngày có thể đem chuyện này kể đến mấy lần, quần chúng nghe chuyện cũng dị thường kích động, rốt cuộc đây chính là lời đồn hung tàn nhất, bạo ngược nhất dành cho Ma giáo giáo chủ!

Đối với đủ hạng người, điều này cũng coi như có lợi. Rốt cuộc dưới dâm uy của Ân Tử Mạch, các giáo phái lớn lớn bé bé đều đã bị ép gắt gao, cũng có các giáo phái dũng cảm kêu gọi, muốn dựa vào người nhiều lực lượng lớn để diệt trừ Huyền Thiên giáo, nhưng thường thì chưa bắt đầu đã bị hai tả hộ pháp dưới quyền Ân Tử Mạch đem hang hổ diệt triệt để. Cho nên nghe nói Ân Tử Mạch luyện công tẩu hỏa nhập ma, phong bế một thân công lực, giáo phái lớn nhỏ đều ngửa đầu cười ba tiếng, ám đạo gì đó ắt sẽ có trời cao trừng phạt.

Ngay cả tiểu hài tử cũng được lợi. Bọn nó sẽ không phải lo lắng thời điểm nghịch ngợm, gây rối, làm sai lại phải nghe được câu "còn nghịch ngợm thì giáo chủ sẽ đem ngươi bắt đi" lời này vừa nghe là có thể dọa chúng khóc lớn, phải ăn một cái chân gà để an ủi.

Ân Tử Mạch dựa vào giường lớn có khắc hình hoa điêu, vẻ mặt khổ sở nghe gã sai vặt trước mặt liến thoắng, hắn nghe đến hôn mê về ảnh hưởng sâu sắc của hắn đối với chốn võ lâm.

Vốn dĩ đây lần đầu tiên hắn tới lễ trao giải văn học mạng thường niên. Vinh dự đạt được giải thưởng dành cho tác giả có số lượng sách bán ra nhiều nhất, ở lễ trao giải, khách mời đọc lên tên hắn, hắn đi lên sân khấu, bản thân vô cùng kích động khi được gần nữ thần, hơn nữa lại được từ trong tay nữ thần nhận cúp, bỗng nhiên khi lên trên sân khấu, đèn trang trí liền rơi xuống nện trúng đầu.

Sau đó ngủ một giấc dậy, thì đã đến nơi này.

Làm tác giả có số lượng sách bán chạy, Ân Tử Mạch đã rất quen thuộc với tình huống ngủ một giấc dậy liền phát hiện bên cạnh đều là người lạ, hoàn cảnh cũng xa lạ, điểm này thực sự đã đi ngược với chủ nghĩa duy tâm duy vật.

Đơn giản mà nói thì chính là, hắn đã xuyên qua.

Xuyên vào một người tên Ân Tử Mạch làm Ma giáo giáo chủ.

Ma! Giáo! Giáo! Chủ!

Nghe qua có phải đặc biệt lạnh lùng bá đạo! Hô mưa gọi gió đều không vấn đề gì!

Tuy rằng nơi này không có máy tính, không có di động, cũng không có ti vi kết nối internet, nhưng xuyên thành Ma giáo giáo chủ, quát tháo võ lâm, nói không mong chờ, kỳ thật cũng không phải.

Nhưng sau đó, mong chờ này của hắn vô tình bị nghiền nát.

Trước khi hắn xuyên qua, chủ nhân thân thể này chính xác có thể hô mưa gọi gió, tùy tiện vung tay là có thể gây rối loạn võ lâm, vừa nghe liền biết chính là Ma giáo giáo chủ, nhưng... Hiện tại thân thể này luyện công tẩu hỏa nhập ma, nội lực bị phong bế!

Tất cả đều bị phong bế!!!

"Nói cách khác, ta hiện tại chính là loại tay trói gà không chặt?" Ân Tử Mạch đau khổ hỏi.

"Không phải thế! " Gã sai vặt vội vàng lắc đầu.

Ân Tử Mạch vui sướng hỏi lại: "Kì thật ta vẫn còn là một cao thủ?"

Gã sai vặt: "Ta tin rằng, chỉ cần có thời gian, giáo chủ nhất định sẽ trở lại phong độ như xưa, trở thành cao thủ đệ nhất thiên hạ."

Ân Tử Mạch nghẹn một búng máu trong cổ họng, cho nên, nói đến nói đi, hiện tại hắn vẫn chỉ là người bình thường! Chẳng qua, ngại hắn nhớ thương quá khứ mà đau lòng, nên gã sai vặt mới đem chuyện này nói uyển chuyển như vậy!

"Giáo chủ không phải ủ rũ, giáo chủ có nhớ năm đó, người..." Gã sai vặt bắt đầu kiên nhẫn khoe khoang chiến tích trong quá khứ của Ân Tử Mạch.

Thấy trại chủ Thanh Hổ trại lớn lên quá xấu xí liền cho người đến hủy trại, thấy Liên Sơn trại có vị trí chắn lối ra vào của Huyền Thiên giáo liền tự tay đem trại chủ nhốt vào địa lao Huyền Thiên giáo, thấy trại chủ Hắc Phong trại giọng nói quá khó nghe liền lệnh hắn nói chuyện không được phát ra âm thanh. Ân Tử Mạch tò mò, làm ra chuyện thiên nộ nhân oán như thế mà hắn vẫn sống tốt cho tới bây giờ.

"Đương nhiên là vì giáo chủ võ công cao cường, liệu sự như thần!" Biểu tình gã sai vặt cực kì kích động, đúng như tâm trạng của một một fan cuồng, thời điểm nói đến Ân Tử Mạch, vẻ mặt sùng bái, không gặp trở ngại mà đem câu "giáo chủ hét một tiếng phàm nhân liền run lên" nói ra.

Nếu võ công đã cao cường như vậy, vì sao phải tập cái thứ thần công kia!?

Muốn luyện thần công dùng đao tự cung (1)!

(1) Tự cung: thiến.

Trong đầu Ân Tử Mạch bỗng nhảy lên một câu! Dùng đao tự cung! Dùng đao tự cung! Dùng đao tự cung!

Đm...hắn không phải đã xuyên đến trên người một nhân yêu (2) chứ?!

(2) Nhân yêu: chế nào chơi game thì thường có người nam nhưng chơi nhân vật nữ, hoặc ngược lại.

Ân Tử Mạch đột nhiên thấy bộ phận nào đó chợt lạnh, cảm xúc dâng lên mãnh liệt muốn xác nhận hắn có còn đầy đủ thiết bị hay không, nhưng làm trò này trước mặt gã sai vặt, hắn không thể cứ thế mà sờ xuống, dù sao hắn cũng là thần tượng của gã sai vặt! Ngẫm lại, trước mặt fan mà làm trò sờ hạ thân, thật sự sẽ phá nát hình tượng!

Hắn run rẩy hỏi một câu: "Thần công này có cần bước gì quan trọng hay không?" ngàn vạn ngàn vạn lần đừng giống Quỳ hoa bảo điển (3)!

(3) Quỳ hoa bảo điển: tuyệt học võ công trong "Tiếu ngạo giang hồ" của Kim Dung, mà người luyện phải tự thiến.

Gã sai vặt ngượng ngùng cào cào mặt nói: "Loại thần công này phải là giáo chủ anh minh, dũng mãnh mới luyện được, chúng ta chỉ có nội lực nông cạn hiển nhiên không thể luyện, cũng không biết có bước gì quan trọng. Chỉ tiếc thay giáo chủ, ngươi tỉnh lại mất trí nhớ, bằng không nhất định sẽ tìm lại được nơi luyện thần công, khôi phục nội lực."

Ân Tử Mạch tự động bỏ qua nguyên tắc bái kiến của gã sai vặt, hỏi: "Vậy ngươi cũng biết tên thần công này?"

"Hình như là Huyền Ngọc Thần Công?" Gã sai vặt không chắc chắn nói, "Có lẽ là Huyền Nữ Thần Công?"

Ân Tử Mạch tức khắc có loại cảm giác sét đánh ngang ta, mặc kệ là Huyền Ngọc hay Huyền Nữ, nghe như thế nào cũng giống công phu của nữ, hay là thật sự phải tự cung mới có thể luyện?!

Thật sự không tốt! Ân Tử Mạch đau khổ đến mức muốn rơi nước mắt.

Hắn đem tay luồn vào trong, tận lực đem tay nhẹ nhàng sờ xuống dưới thăm dò, tuy rằng gã sai vặt không nhìn thấy hắn đang làm gì, nhưng làm ra hành động như vậy thật sự đáng khinh, mặt già của Ân Tử Mạch liền đỏ lên.

Nhưng mà hắn còn chưa sờ đến bộ phận mấu chốt đã bị người ta cắt ngang!

"Mạch nhi." Một tiếng gọi hớt hải vang lên, ngay sau đó một bóng người xuất hiện trước mặt hắn, người trước mắt là một nam nhân phi thường anh tuấn.

Ân Tử Mạch bị tiếng gọi của hắn làm giật mình, nhanh chóng đem tay sờ tới bộ phận quan trọng, thời điểm sờ được liền xác nhận vẫn còn.

Gã sai vặt nhìn thấy nam nhân này liền cung kính thối lui: "Giáo chủ, ta đi lấy chút điểm tâm."

Trong phòng còn lại Ân Tử Mạch cùng nam nhân mới xuất hiện.

Ân Tử Mach vẻ mặt mờ mịt, vị này là vị nào?

"Mạch nhi, ngươi cũng không nhớ rõ cả ta?" Nam nhân kia biểu tình rất vội vàng.

Chẳng lẽ trước kia là bạn tốt?

Ân Tử Mạch lắc đầu: "Ta không có ấn tượng."

Nam nhân thở dài một hơi nói: "Trước đó ta đi ra ngoài một chuyến, trở về liền nghe nói ngươi tỉnh, nhưng lại mất trí nhớ. Vốn luôn ôm hi vọng ngươi có thể nhớ rõ ta..."

Ân Tử Mạch có chút áy náy, nghĩ đến thân phận tên giáo chủ này cùng nam nhân trước mắt có mối quan hệ phi thường tốt, hắn lại chiếm thân thể này, cái gì cũng không biết. Nhưng hắn không dám đem chân tướng nói ra, nơi này có nhiều người võ công cao cường, nếu biết hắn không thuộc về nơi này, có thể dùng một chưởng đem hắn giết chết!

Nam nhân giơ tay tới, Ân Tử Mạch sợ tới mức có rúm vào trong chăn nói: "Ta cái gì cũng không biết."

"..."

Ân Tử Mạch cũng chỉ lộ ra cái trán cùng mắt, nói: "Ta không nhớ gì cả, tỉnh lại cái gì cũng không biết."

"Vậy ngươi trốn ở trong ổ chăn làm gì? Cũng không cảm thấy khó chịu?" Nam nhân dở khóc dở cười nhìn hắn đem chính mình bọc thành cái bánh chưng.

"Có hơi lạnh." Ân Tử Mạch giả vờ bình tĩnh mà nói.

"Giáo chủ, ngươi lạnh!" gã sai vặt đem điểm tâm tiến vào, nghe được câu Ân Tử Mạch nói kinh ngạc mở to mắt.

Ân Tử Mạch hiện lên dự cảm không tốt, nhưng vẫn như cũ, giả vờ vô cùng bình tĩnh mà nói: "Đại khái vừa mới tỉnh lại, thân thể chưa khôi phục, có chút yếu."

Gã sai vặt hiểu rõ gật đầu: "Khó trách, hiện tại chính là giữa năm, trước kia, vào thời điểm này giữa năm, giáo chủ đều ở trong phòng băng."

Kỳ thật Ân Tử Mạch cũng đã cảm thấy nóng, trên người cũng đã có một tầng mồ hôi mỏng, nhưng vừa nãy nói lạnh, hiện tại lại kêu nóng, nghe như thế nào cũng giống như người có bệnh, nên cũng chỉ có thể nghẹn lại.

"Ngươi lui đi, ta hiện tại cùng Mạch nhi có lời muốn nói" Nam nhân phân phó gã sai vặt đi ra ngoài trước.

Sau khi gã sai vặt rời khỏi, trong phòng chỉ còn hai người họ.

Ân Tử Mạch yếu ớt nói "Vị anh hùng này, ta thật sự nhớ không nổi, ngươi nếu không hài lòng có thể đánh ta một trận, nhưng lưu lại cái mạng là được."

Nam nhân: "...Ngươi nói bậy cái gì đó?"

Ân Tử Mạch chớp chớp mắt tỏ vẻ thuần khiết mà nhìn hắn. "Ta quên mất ngươi, là ta không đúng, nhưng ta sẽ nỗ lực nhớ lại, vị anh hùng, chớ nên nóng nảy." Muốn khống chế cảm xúc cũng không cần tùy tiện đánh người.

Nam nhân: "Mạch nhi, ngươi thật sự không nhớ được ca ca?"

"Ân, ta bị mất...gì?!" Ân Tử Mạch mở to hai mắt nhìn.

Ca ca?! Mẹ nó thế nhưng lại là ca ca?! Ruột sao?!

Nam nhân tên Ân Tử Uyên, ca ca cùng Ân Tử Mạch một mẹ sinh ra.

Ân Tử Mạch rốt cuộc yên tâm từ trong chăn chui ra, là ca ca thì dễ nói chuyện rồi! Một thân bọc chăn rất nóng!

Tâm vừa buông xuống, hắn tiện tay cầm một khối điểm tâm vừa bưng lên, ăn ngon thật, chua chua ngọt ngọt.

Ân Tử Uyên chế trụ cổ tay hắn.

Ân Tử Mạch giật mình, dọa điểm tâm trong tay rơi xuống, đm, đây là cái tình huống gì?! Không phải ca ca ruột sao!? Làm sao lại muốn giết người diệt khẩu rồi. Là do cách hắn xuyên không đúng hả? Đây là muốn cắt đứt gân tay hắn?!

Hắn hiểu ra, trước kia viết quá nhiều loại tình tiết kiểu này, đây là muốn đánh gãy tay hay cắt gân? Ai nha, chẳng lẽ đôi huynh đệ này tình cảm không tốt? Phải chăng vị ca ca này thừa dịp nội lực của hắn bị phong bế muốn đoạt Huyền Thiên Giáo.

"Mạch tượng suy yếu, trong người tích hàn khí, chẳng trách thời tiết này sợ lạnh." Ân Tử Uyên cau mày nói.

Ân Tử Mạch ngừng suy nghĩ:"Gì?" Có hơi lạnh chỉ là hắn thuận miệng nói mà thôi!

"Mạch nhi, ngươi luyện công tẩu hỏa nhập ma, nội lực bộc phát, phát cuồng, đột nhiên lại mất nội lực, chuyện này ngươi còn nhớ rõ không?"

Ân Tử Mạch lắc đầu:" Vừa rồi gã sai vặt nói cho ta, nói là nội lực của ta bị phong bế."

"Không phải bị phong bế, mà là biến mất."

Ân Tử Mạch chớp chớp mắt: "Có gì khác nhau?"

Ân Tử Uyên: "Nếu nói nội lực bị phong bế, có nghĩa là ngày nào đó sẽ hóa giải được, nhưng nội lực bị mất đi, chẳng khác nào bị phế, đời này chỉ có thể như vậy."

Ân Tử Mạch cả kinh ngồi ngay ngắn, cho nên từ nay về sau hắn là một phế nhân sao?!

"Bên ngoài đều đồn rằng nội lực ngươi bị phong bế, kỳ thật đây là ta cố ý an bài người đồn ra. Nếu có người biết nội lực ngươi bị biến mất, chỉ sợ những kẻ thù của ngươi sẽ lần lượt tìm tới cửa, về sau ngươi ngay cả cửa nhà cũng không thể bước ra. Nhưng nói nội lực ngươi bị phong lại, bọn họ sẽ kiêng kị nội lực ngươi đột nhiên hóa giải được." Ân Tử Uyên kiên nhẫn giải thích "Khi nội lực của ngươi được hóa giải, bọn họ không phải đối thủ của ngươi, như vậy bọn họ cũng không dám đối với ngươi tùy tiện động thủ."

Ân Tử Mạch hai mắt hàm chứa một tầng nước mắt, khổ sở nói: "Ta về sau có thể cả ngày ngốc ở chỗ này không?" Dù sao hắn cũng là trạch nam (5) trừ phi có việc tất yếu thì cũng không ra khỏi cửa.

(5) Trạch nam: như trạch nữ, những người chỉ ru rú ở trong nhà, có việc quan trọng mới ra ngoài như ăn và đi ***.

Ân Tử Uyên sắc mặt trầm xuống, Ân Tử Mạch nhìn mà lo sợ, hay là có ẩn tình.

"Có cái gì, không bằng nói cho ca nghe?"

"Bây giờ chỉ có thể ngốc ở chỗ này chờ chúng ta nghĩ ra biện pháp giúp ngươi khôi phục nội lực, nhưng hiện tại lại có một vấn đề."

"Vấn đề gì?"

"Sau khi nội lực biến mất, trong người ngươi lại có hàn khí vô cùng mạnh, vài người chúng ta đã dùng nội lực nhưng không bứt được hàn khí ra, hiện tại ngươi không có nội lực, sợ để lâu, thân thể sẽ hoàn toàn suy sụp." Ân Tử Uyên trầm giọng nói.

Ân Tử Mạch yên lặng lui về ổ chăn, hàn khí, nội lực, mấy danh từ xa lạ này nghe rất huyền huyễn.

Ân Tử Uyên tiếp tục nói: " Hiện nay chỉ có thể dựa vào lượng dương khí cực lớn mới có thể đuổi đi hàn khí trong cơ thể ngươi."

Ân Tử Mạch: "..." Muốn hắn đi hút dương khí người sao?!

"Cũng may trên giang hồ có một phái võ công nội lực thuần dương, cùng công phu ngươi luyện là hai phái đối nhau, ngươi hàn, bọn họ Cực Dương, hai người nếu giao hòa có thể trị khỏi hàn khí của ngươi."

Ân Tử Mạch yên tâm, may là không phải là đi hút dương khí, chỉ là giao hòa một chút. Tuy rằng chưa trải qua bao giờ, nhưng chưa ăn thịt heo lại chưa thấy heo chạy qua sao, giao hòa nội lực không phải là ngồi một chỗ, hai tay áp vào nhau, sau đó truyền nội lực sao.

Nhưng lời kế tiếp Ân Tử Uyên nói, chứng minh hắn thật too young too simple.(8)

(8) Too young too simple: Cái này là tác giả viết, hổng phải mình, và nó có nghĩa là trẻ người non dạ, suy nghĩ đơn giản.

"Gì, giao hòa là làm cái kia với nhau?" Ân Tử Mạch nghe như có tiếng sét đánh ngang tai.

Cái này không phải gọi là giao hợp sao?! Ca hắn vì sao còn nói uyển chuyển như vậy, hại hắn khờ dại cho rằng giao hòa nội lực chính là bốn tay áp sát vào nhau.

Ân Tử Uyên trầm trọng gật gật đầu.

Ân Tử Mạch nuốt nước bọt, hỏi: "Người kia...Luyện Cực Dương công chính là nữ thần phương nào?" Làm nữ nhân lại có thể luyện nội lực thuần dương, hắn cũng bội phục.

Hai mắt Ân Tử Uyên hai mắt đặc biệt đấy ý vị nói: "Hiện nay, có được một thân Cực Dương công lực như vậy chỉ có võ lâm minh chủ."

"Võ lâm minh chủ?" Ân Tử Mạch sửng sốt, mẹ nó, trong cái thế giới này võ lâm minh chủ lại có thể là một muội tử.

"Ừ, ba năm trước đây ngươi vừa mới lên ngôi Huyền Thiên Giáo giáo chủ, Cố Thừa vừa lúc tiếp nhận vị trí minh chủ võ lâm."

Cố Thừa, tên nghe một chút nữ tính không có. Quả nhiên có thể làm minh chủ võ lâm.

Ân Tử Mạch nghĩ nghĩ, tổng kết mấy lời ca hắn nói: " Cho nên hiện tại chúng ta đi tìm vị muội tử này, sau đó...Giao hòa?!" Hắn xuyên qua, việc đầu tiên lại là đi tìm muội tử để ấy ấy, loại cảm xúc này mà nói chính là có một chút tư vị cảm thụ.

"Muội tử?" Ân Tử Uyên cười cười nói: "Ngươi mất trí nhớ cũng không trách ngươi, võ lâm minh chủ nếu biết ngươi đem hắn một nam nhân cao một thước tám nói thành một cô nương, chúng ta còn không có cơ hội cùng hắn thương lượng, phỏng chừng hắn có thể dùng một chưởng đem ngươi đánh bay."