Xuyên Nhanh Chi Hệ Thống Nâng Cấp Trà Xanh

Chương 15: Câu dẫn lớp trưởng cao lãnh (15)

Tiếng nước vang lên trong phòng tắm.

Lê Tử Ngôn ngẩng đầu lên, để dòng nước ấm chảy qua mặt, cảm giác ngột ngạt tràn ngập trong đầu.

Tâm trạng của cậu không được bình tĩnh như vẻ bề ngoài. Thực ra, dù đã qua nhiều năm như vậy, khi nhớ lại chuyện lúc còn trẻ, vẫn khiến lòng cậu cảm thấy chua xót.

Cậu là Lê Tử Ngôn, nhưng không phải là Lê Tử Ngôn của thế giới này. Cuộc sống trung học của cậu không gặp được một người như Hàn Thạc, ngoài lạnh trong nóng, kéo cậu ra khỏi sự mặc cảm của bản thân. Cũng không thể trưởng thành đứng lên thay đổi cuộc đời của mình.

Dù bây giờ cậu đã bình tĩnh trở lại, nhưng những ký ức đó vẫn để lại một cái bóng không thể xóa nhòa trong cuộc sống cậu.

Tắt nước đi, Lê Tử Ngôn vén tóc ra sau lộ ra toàn bộ khuôn mặt, nhìn vào gương, vẻ mặt vô cảm, khuôn mặt thường ngày luôn dịu dàng ngọt ngào, lúc này lại lãnh đạm, có vài phần cứng rắn cùng đẹp trai.

"Nhận thấy giá trị tâm trạng của ký chủ giảm xuống, có cần kiểm tra tình hình tích phân hay không?"

"Có một nhiệm vụ còn chưa hoàn thành, còn có tích phân gì nữa."

"..."

Đúng thật, 007 không nói nên lời đối với chuyện này, nhưng nó chỉ là một hệ thống máy móc lạnh như băng mà thôi:

"Ký chủ, chiều nay ta thấy ngài không có ngủ, đã thay đổi tư thế đến gần đối tượng công lược Hàn Thạc, sau đó lại kéo dài khoảng cách giữa hai người, mục đích để làm gì?"

Nghe được nghi vấn của 007, Lê Tử Ngôn lắc đầu bất lực, trêи mặt có thêm một phần ý cười, cầm lấy khăn tắm bên cạnh quấn quanh người. Đem thân thể thon dài che đi hơn phân nửa:

"Người này bề ngoài lãnh đạm, thực ra rất dễ mềm lòng, chẳng qua hắn không biết biểu đạt tình cảm của mình, lại có hơi trì độn, phải ép hắn một chút thì hắn mới biết chủ động. Đối với loại đối tượng công lược này, chủ động tấn công cũng vô dụng, phải học cách bắt giữ thời cơ, đem suy nghĩ trong lòng hắn câu ra, từ từ gọi ý, chờ hắn từng chút từng chút nhận ra tình cảm của mình."

"Hơn nữa bộ dáng của hắn là một trai thẳng, cũng chưa rõ được tính hướng, nếu như quá chủ động, ngược lại càng dễ khiến tâm lý phản nghịch sinh ra chán ghét."

Lê Tử Ngôn trở lại giường nằm, hai chân thon dài cong lên, mở điện thoại vào WeChat, trả lời một tin nhắn trong đó.

007 đối với những lời Lê Tử Ngôn nói như có suy nghĩ, mã hóa phức tạp và kỳ quái không ngừng chạy, sau đó cũng không lên tiếng nữa, trở về thức hải.

Sau khi trả lời tin nhắn trêи điện thoại xong, Lê Tử Ngôn vứt điện thoại sang một bên, đưa một tay che mắt mình. Nhớ lại ánh mắt nghiêm túc lúc sáng nay.

Khóe miệng cậu lộ ra một nụ cười, nhưng lại có chút bi thương.

Hàn Thạc thật sự rất tốt, có lẽ là Hàn Thạc chưa hiểu rõ được tâm tình mình, cũng không biết tình cảm của hắn là như thế nào, cho nên dù đối xử với Lê Tử Ngôn rất thân mật nhưng vẫn luôn duy trì khoảng cách nhất định.

Một người như vậy chắc chắn sẽ có một tương lai tốt đẹp, nếu không có Lê Tử Ngôn, hắn ta sẽ có một người vợ dịu dàng và đứa con đáng yêu, có một gia đình hạnh phúc, hoàn hảo.

Nhưng bây giờ...Lê Tử Ngôn thở dài một hơi, không biết tại sao lại có chút bi thương, là do mình không thể toàn tâm toàn ý yêu Hàn Thạc, hay là do mình chưa từng gặp được người nào như Hàn Thạc.

Nhưng mà, ít nhất trong thế giới này, cậu sẽ cho Hàn Thạc một đoạn tình cảm chân thành nhất.

Sau khi nói với ba mẹ về việc các bạn cùng lớp đến nhà ăn tối, ba mẹ cậu rất vui mừng đồng ý, chuẩn bị đồ uống và nguyên liệu đầy đủ liền đi làm, bảo cứ thoải mái chơi vui vẻ. Lê Tử Ngôn thay đổi quần áo, một chiếc áo thun oversized cùng một cái quần short, rất đơn giản, nhưng chỉ cần cậu hơi cử động là có thể lộ ra một đoạn xương quai xanh và nửa đầu vai.

Hàn Thạc là người đầu tiên nhìn thấy cậu mặc như vậy, ánh mắt một giây trở nên tối sầm, mím môi, xách quà chuẩn bị cho Lý Hạo bước vào nhà. Qua khoảng hai mươi phút, Lý Hạo và bọn Lâm Dương mới vội vàng chạy tới.

"Tiểu bảo bối, tụi tôi đến...Thạc ca?!"

Giọng nói của Lý Hạo hơi nâng cao, nhìn thấy Hàn Thạc bình tĩnh mở cửa cho họ, vẻ mặt trong nháy mắt sững sờ.

Hàn Thạc liếc bọn họ một cái, đem dép lê đã chuẩn bị đưa cho bọn họ, rõ ràng là Lê Tử Ngôn chỉ cho hắn biết, nhưng thái độ của hắn giống như đã sớm biết, như là chủ nhân của gia đình.

"Các cậu tới rồi, mau vào ngồi đi, tớ đã chuẩn bị xong hết rồi!"

Lê Tử Ngôn từ trong phòng bếp đi ra, cầm lấy đồ bọn họ mang theo đặt lên bàn trà, vừa định xoay người đi lấy nước trái cây, lại thấy Hàn Thạc đang bưng bình nước đã chuẩn bị bước đến.

Vẻ mặt của mấy nam sinh đều có chút kỳ lạ, nhưng mà người làm ra tình huống như vậy thì không có chút phản ứng nào, giống như là việc hắn nên làm.

Bầu không khí kỳ lạ này cũng không kéo dài lâu, bọn họ đã ngồi xuống vừa ăn vừa nói đùa trêu chọc Lý Hạo. Vì là một bữa tiệc, còn là đang trong kỳ nghỉ, các chàng trai chơi rất sôi nổi, dịp này lại rất thích hợp để chơi vài trò chơi tập thể như Truth or Dare.

"Phải nói thật đó, mọi người đều là anh em cùng phòng, nếu ai nói dối, vậy cũng đừng ở trong phòng ngủ lăn lộn nữa!"

"Phải, ai chơi Truth and Dare lại đi nói dối, phải không các anh em!

"Tất nhiên rồi! Tới đây, chơi!"

Mấy người khác đều đã bắt đầu, ai cũng ồn ào sôi nổi, Lê Tử Ngôn liếc nhìn vẻ mặt của Hàn Thạc ở bên cạnh, thấy hắn cũng không lên tiếng ngăn cản, liền thu hồi suy nghĩ.

Qua mấy vòng, cuối cùng đã đến lượt Lê Tử Ngôn, cậu nhìn xấp bài tuỳ tiện rút một lá.

"Truth"

"Cái này không vui, rút lại đi!"

Lâm Dương bĩu môi, hắn tưởng rằng Lê Tử Ngôn có thể rút một lá Dare, kết quả lại là Truth.

Ngược lại Lý Hạo ngồi bên cạnh ánh mắt lại lóe lên, đoạt lấy lá bài trong tay Lê Tử Ngôn, có chút trêu chọc mở miệng:

"Đừng nha, ai nói cái này không vui, để tôi hỏi, tiểu bảo bối, hiện tại có đang thích ai không?"

Vừa đặt xong câu hỏi, cả phòng đều yên tĩnh, ai cũng biết đối tượng Lê Tử Ngôn thích là con trai, lúc trước lại bị Giang Thần cự tuyệt, lúc này Lý Hạo hỏi vấn đề này đúng là điên rồi.

Lê Tử Ngôn nhướng mày, đúng là không nghĩ tới Lý Hạo sẽ hỏi chuyện này, Hàn Thạc bên cạnh cậu cau mày, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Tâm tư của cậu khẽ động, nở một nụ cười, lấy lại tấm thiệp trong tay Lý Hạo, bỏ vào trong xấp bài:

"Có."

"Fuck..."

"Ai vậy?"

Lê Tử Ngôn cười một chút, chớp chớp mắt:

"Đây là câu hỏi thứ hai rồi."

"Được thôi, tốt nhất bây giờ cậu cầu nguyện lần sau không rút trúng lá Truth nữa!"

Lý Hạo nói như vậy, nhưng chỉ có bản thân hắn biết, nhịp tim của hắn đang thay đổi,mấy nam sinh khác cũng như vậy, bọn họ không phải là cảm thấy Lê Tử Ngôn ghê tởm, mà đang suy nghĩ, người Lê Tử Ngôn thích có thể nào là họ hay không.

Vòng xoay được khởi động lại, xoay rồi dừng, nó như được người chỉ dẫn, trong phòng lại yên tĩnh.

Hàn Thạc trầm mặc vươn tay rút lấy một lá bài. Sau khi mở ra biểu tình thay đổi, tay phải nhịp đầu gối thấy được hắn hơi không thoải mái.

Hắn nghiêng người liếc nhìn Lê Tử Ngôn, cậu cũng nhìn thấy được nội dung trêи lá bài, sau đó hắn nghiêng về phía trước, môi đặt lên khóe môi Lê Tử Ngôn, đối với những người khác, hai người như đang hôn nhau vậy.

Tất cả mọi người bị sốc bởi cảnh tượng trước mắt, nhưng giây sau bọn họ đã nhìn thấy chữ trêи lá bài.

Hôn người bên cạnh bạn.