[Xuyên Nhanh] Phương Án Hoa Thức Nghịch Tập Nam Thần

Chương 14: Thiên Kim Nữ Xứng VS Cuồng Duệ Thiếu Gia (13)

Edit: Ochibi

Từ Như Ý hơi kinh ngạc, "Việc tôi nói là việc gì? Nga...... Cô hiện tại làm cái này? Nếu như vậy, tôi có thể nói rõ cho cô: Cô nghĩ quá đẹp đi......"

Một câu cô nói, ý vị thâm sâu.

Liễu Lan Nhân khuôn mặt nhỏ đỏ lên, trợn mắt giận nhìn: "Chẳng lẽ không phải sao? Từ Như Ý, cô chẳng lẽ còn có lòng tốt?"

Từ Như Ý tặc lưỡi, cô khẽ cười, "Có phải người có tâm lý âm u, đều sẽ dùng tư tưởng tà ác để suy đoán về người khác? Giống như...... cô?"

"Từ Như Ý, đừng tưởng rằng cô là đại tiểu thư thì tôi sẽ sợ cô! Cô còn có chiêu trò gì, thì cứ dùng hết lên tôi đi này!"

Từ Như Ý đè mũ lưỡi trai trên đầu, nở nụ cười thân thiện, "Thân thể của cô không đáng giá như cô tưởng...... Yên tâm, bổn tiểu thư không phải nam nhân, đối với cô không thấy thú vị. Chỉ là trùng hợp đi ngang qua, thấy trò hay mà thôi."

"Cô tới, vì xem chuyện đáng chê cười của tôi?" Liễu Lan Nhân lại lần nữa phẫn nộ.

Từ Như Ý phe phẩy ngón tay, cười khẽ ra tiếng: "Cô quá để mắt chính mình rồi."

Cô xoay người bước vào thang máy, ấn nút xuống tầng cửa đóng lại. Không hề quan tâm Liễu Lan Nhân tức giận mặt đỏ bừng ở bên ngoài.

Nữ nhân giống Liễu Lan Nhân, có tí sắc liền muốn dùng thân thể đổi lấy ích lợi, cho rằng thiện lương thì có thể thắng được tâm đàn ông ư?

Chỉ có thể nói rằng bọn họ quá ngây thơ.

Nam nhân đổi thay cũng vì vậy, thời điểm nữ nhân vì ích lợi nào đó mà trở nên bẩn đi, cô ta liền không còn thuần khiết, không còn trân quý.

Từ Như Ý không có thời gian thương tiếc thay cô ta, cô cũng đã rời khỏi nơi đó.

"Thật khéo, Từ tiểu thư, chúng ta lại gặp mặt rồi." Bạch Diệc Khả vẻ mặt vui sướng, không nghĩ tới ở chỗ này có thể gặp được cô.

"Không có khéo đâu, là tôi tới tìm anh mà." Từ Như Ý lạnh nhạt cười.

"Tìm anh?" Bạch Diệc Khả tươi cười hơn, ngón tay hoài nghi chỉ vào chính mình.

"Phải. Tìm anh." Từ Như Ý nhìn bốn phía, chỉ vào một tiệm cà phê cách đó không xa, "Chúng ta không bằng ngồi xuống nói chuyện đi?"

"Được nha được nha, cầu mà không được!"

Trong quán cà phê

"Như Ý......"

"Xin lỗi, tôi vẫn hơi thích anh gọi tôi là đại tiểu thư."

"Chúng ta không coi là người xa lạ a! Như Ý, không chỉ thế, chúng ta còn có thể làm bằng hữu, bằng hữu tốt nhất!"

"Không có hứng thú. Bạch thiếu gia, tôi tới tìm anh, chỉ muốn nói nói mấy câu thôi."

"Hửm? Em muốn nói gì với anh?" Bạch Diệc Khả chống khuỷu tay ở mặt bàn, vẻ mặt tò mò dò xét người đối diện.

Hắn càng ngày càng thích đại tiểu thư hào phóng ngay thẳng này, mỗi lần nhìn cô luôn luyến tiếc di dời tầm mắt.

Từ Như Ý cảm ơn rồi tiếp nhận cà phê trong tay người phục vụ, nói thẳng vào vấn đề: "Bạch thiếu gia, tôi trước kia theo đuổi Tô Vân Hải, anh chắc cũng biết."

"Ách, biết một chút."

"Tôi thực chán ghét anh ta rồi, cho nên tôi từ bỏ."

"Đó là do cậu ta có mắt như mù!"

"Nếu anh ta muốn dùng ân oán cá nhân chèn ép Từ gia, tôi hy vọng đến lúc đó Bạch đại thiếu gia anh có thể giơ cao đánh khẽ." Từ Như Ý tiếp tục nói.

"Hả...... Ai? Em nói gì?"

Từ Như Ý buông ly trong tay, nghiêm túc gằn từng chữ một: "Nếu anh ta muốn dùng ân oán cá nhân chèn ép Từ gia, tôi hy vọng đến lúc đó Bạch đại thiếu gia anh có thể giơ cao đánh khẽ."

Bạch Diệc Khả lắc đầu, "Không có khả năng đâu. Anh hiểu tên gia hỏa kia, cậu ta không phải loại người đó."

Từ Như Ý nhìn ly cà phê trước mặt, lấy cái muỗng nhỏ khuấy vòng tròn. Động tác của cô là không có gì để làm, thập phần thanh nhàn.

"Có lẽ thôi...... Bạch thiếu gia, ý của anh thế nào?"

"Được, không thành vấn đề! Nếu Vân Hải thật sự bởi vì ân oán cá nhân mà chèn ép Từ gia, Bạch gia tuyệt không làm đồng lõa!" Bạch Diệc Khả nghiêm túc thề.

31/10/2019