[Xuyên Nhanh] Phương Án Hoa Thức Nghịch Tập Nam Thần

Chương 20: Thiên Kim Nữ Xứng VS Cuồng Duệ Thiếu Gia (19)

Edit: Ochibi

Những tảng đá trong hoa viên nhỏ ở sân sau nhà cô, là do cô cùng Liễu Lan Nhân đến bờ sông đem về.

Chỉ có một tảng, tạo hình xinh đẹp, cô đặc biệt thích, nên để ở ao cá làm trang trí.

Ba Trần kéo cô vào nhà, tảng đá đã được ông đem vào trong. Được lau sạch sẽ, không dính một hạt bụi.

"Chính là tảng đá này, mấy ngày hôm trước Lưu thúc thúc của con đến tìm ta, bảo ta bán cho hắn. Ta cảm thấy kỳ quái, nên lên mạng tìm hiểu một phen, phát hiện ra nó chính khối kỳ thạch! Trên mạng chào giá tận 20 vạn!"

Trần Thu Sảng vừa nghe được liền kích động, "Thật tốt quá! Nhanh bán đi! Chú Liễu đang rất cần tiền!"

Ba Trần không nghĩ con gái nhà mình nghe xong chuyện này, phản ứng đầu tiên là đem tiền cho người khác. Ông đầu tiên sửng sốt, sau là duy trì theo con gái: "Được!"

Tiền này đưa ra ngoài là một đi không trở lại, nhưng tâm ý quý giá của con gái, phá hư đi cũng giống như vậy không thể hồi phục. Nhà ông không nghèo, cũng không thiếu số tiền từ bên ngoài này.

Rất nhanh, ba Trần đem tảng đá bán đi, trải qua một phen cò kè mặc cả, cuối cùng bán được 25 vạn.

Liễu Lan Nhân nhận được tiền rất cảm động. Cô may mắn khi mất đi người yêu, vẫn còn một người bạn thân chân chính quan tâm bên người.

"Thôi nào. Chúng ta là bằng hữu tốt nhất không phải sao?" Trần Thu Sảng cười lớn, lau nước mắt cho cô, "Lan Nhân, đem tiền này trả cho hắn ta, cậu sẽ không còn nợ hắn."

Liễu Lan Nhân nghe lời nói vậy, trong lòng có chút mất mát. Tưởng tượng đến người đàn ông kia không thuộc về mình, cô liền đau lòng khó nhịn.

Vốn dĩ không định liên quan tới hắn nữa, nhưng hiện tại có****cơ hội, khiến cô do dự.

Liễu Lan Nhân vẫn ích kỷ muốn mượn cơ hội này nhìn hắn một cái cuối cùng. Cũng muốn hỏi rõ ràng, Tô Vân Hải có từng thích cô không.

Ít nhất...... Liễu Lan Nhân muốn cho hắn biết, cô yêu hắn, không muốn mình lưu lại tiếc nuối.

Đến Tô gia, cô không tìm được Tô Vân Hải, không cần hỏi cũng biết hắn ở nơi nào.

Liễu Lan Nhân trong lòng ít nhiều vẫn có chút không phục. Từ Như Ý quả nhiên có thủ đoạn tốt, cô thừa nhận, mình đơn thuần nên không phải đối thủ của vị đại tiểu thư này.

Liễu Lan Nhân rất khinh thường Từ Như Ý.

Cô cảm thấy mình khinh thường dùng thủ đoạn, mới bại dưới tâm cơ kỹ nữ Từ Như Ý.

Liễu Lan Nhân nghĩ, nếu không phải lúc trước mình rụt rè, thì hiện tại người phụ nữ kia cũng không làm được chuyện gì? Từ Như Ý chẳng qua thắng ở cái gan, hào phóng hơn cô mà thôi!

Tô Vân Hải nếu có thể nhìn thấu điểm này thì thật tốt!

Ngồi xe đi đến Từ gia. Nhìn biệt thự tinh xảo kia, lại nghĩ về nhà mình chỉ có bốn bức tường, chênh lệch trong lòng Liễu Lan Nhân lớn hơn nữa.

Lúc này, cô nhìn thấy một hình bóng quen thuộc, vội vàng đuổi đến.

"Tô thiếu gia!"

"Chuyện gì?" Tô Vân Hải biểu tình nhàn nhạt.

"Đây là tiền em trả anh."

Tô Vân Hải đôi tay đút trong túi, không có nhận lấy. Hắn chỉ nói: "Cô cầm đi, coi như là tiền tôi mua thời gian lúc trước của chúng ta."

Liễu Lan Nhân hô hấp cứng lại. Quả nhiên, hắn đối với cô vẫn có tình cảm!

"Tô thiếu gia!" Nhìn đến Tô Vân Hải phải đi, Liễu Lan Nhân lấy hết can đảm gọi hắn.

Bọn họ sắp kết hôn, một khi hắn rời đi, vĩnh viễn không trở lại! Liễu Lan Nhân tin tưởng, người Tô Vân Hải yêu vẫn là mình, chỉ là cô đã làm tổn thương hắn quá sâu thôi!

Tô Vân Hải không có hé răng, chờ đợi cô đứng đằng sau nói.

"Tô thiếu gia." Liễu Lan Nhân chỉnh lại cảm xúc của mình, nói, "Em...... Em không có đối với anh như em đã nói, kỳ thật...... Em chưa bao giờ nghĩ em với anh là quan hệ giao dịch. Sở dĩ em không chấp nhận điều kiện của anh, là bởi vì......"

"Không cần phải nói." Tô Vân Hải đánh gãy lời cô.

"Không, em muốn nói! Tô thiếu gia...... Em yêu anh. Lúc trước vẫn luôn không chịu thừa nhận, là bởi vì em không muốn dùng tiền làm bẩn đoạn tình cảm hồn nhiên này của mình......"

2/11/2019