Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế

Chương 6

Giang Mặc Thần nói được thì làm được, ngày thứ ba theo ước định tới đón Yến Thanh Trì đi gặp Kỳ Kỳ.

Hắn dừng xe xong, đã thấy Yến Thanh Trì mở cửa sau xe, thả một cái túi vào, sau đó đóng lại, kéo cửa xe ghế phụ ra, ngồi xuống.

"Đó là?"

"Quà cho Kỳ Kỳ." Yến Thanh Trì nói.

"Nhiều như vậy?"

"Có đứa bé nào ghét bỏ nhiều quà." Yến Thanh Trì cột kĩ đai an toàn, "Khi còn nhỏ anh sẽ cảm thấy đồ chơi của mình rất nhiều sao?"

Giang Mặc Thần cười "hừ" một tiếng, nhìn hắn một cái, không nói nữa.

Đêm hôm đó hắn gặp Yến Thanh Trì xong, đã nói chuyện mình muốn kết hôn với Kỳ Kỳ, cũng nói qua Yến Thanh Trì sẽ tới gặp bé, thậm chí sáng nay trước khi ra khỏi nhà lại nhắc tới chuyện này lần nữa. Kỳ Kỳ đều ngoan ngoãn gật đầu, "Dạ dạ" đáp lời.

Giang Mặc Thần nghĩ đến đây, mở miệng nhắc nhở nói, "Tính cách Kỳ Kỳ tương đối chậm nhiệt, sau khi cậu gặp nó, trò chuyện với nó, chơi với nó là được. Nếu nó không muốn chơi hoặc không muốn nói chuyện, cậu cũng không cần quá mức vội vàng, tóm lại còn có rất nhiều thời gian."

"Được."

Yến Thanh Trì nói xong, đã nghe thấy trong tay vang lên một tiếng, y lấy di động từ trong túi ra, thấy người đại diện Wechat nói cho mình hắn chọn được hai cái kịch bản, để y nhìn xem. Yến Thanh Trì trả lời về "Được", cất di động vào.

Xe ngừng ở khu biệt thự xa hoa tuy rằng chưa từng nghe qua nhưng mắt thường cũng có thể thấy là không rẻ, Yến Thanh Trì đi theo Giang Mặc Thần xuống xe, cầm quà tặng Kỳ Kỳ vào thang máy.

Vì để Yến Thanh Trì và Kỳ Kỳ gặp mặt không quá xấu hổ, Giang Mặc Thần cố ý chọn thời gian ăn cơm trưa, nghĩ trong lúc ăn trưa còn có thể tâm sự. Nếu Kỳ Kỳ không thích Yến Thanh Trì rõ ràng, hắn cũng có thể cứu tràng đúng lúc.

Mở cửa, đổi giày, Yến Thanh Trì đã ngửi tới một cổ mùi hương, dì Trương thấy Giang Mặc Thần đã về, vui vẻ ra mặt nói: "Thiếu gia đã về." Bà thấy được Yến Thanh Trì phía sau Giang Mặc Thần, sửng sốt một chút, rồi rất nhanh điều chỉnh biểu tình, cười nói, "Yến thiếu gia."

Yến Thanh Trì gật gật đầu với bà, "Xin chào."

"Kỳ Kỳ đâu?" Giang Mặc Thần hỏi.

"Ở trong phòng bé." Dì Trương nói, "Thiếu gia, cậu đi xem Kỳ Kỳ trước đi, tôi bên này còn một món cá chưa làm xong, chờ một lát liền có thể ăn cơm."

"Được."

Giang Mặc Thần quay đầu nhìn về phía Yến Thanh Trì, "Đi thôi, mang cậu đi gặp Kỳ Kỳ."

Lúc lên cầu thang, Yến Thanh Trì hỏi, "Vị vừa rồi là ai?"

"Là dì Trương, chăm sóc tôi từ nhỏ đến lớn, sau đó tôi dọn ra ngoài ở. Vì tôi sẽ không nấu cơm, dì Trương liền tới đây giúp tôi nấu thuận đường quét dọn nhà cửa. Sau khi nhận nuôi Kỳ Kỳ, tôi lo lắng Kỳ Kỳ ở một mình sẽ buồn chán, hay là xảy ra chuyện gì tôi cũng không biết, nên để dì Trương dọn đến ở đây, giúp tôi chăm sóc Kỳ Kỳ."

Yến Thanh Trì gật đầu, "À" một tiếng.

Hai người rất nhanh lên đến tầng trên, đi đến bên ngoài phòng Kỳ Kỳ, đầu tiên Giang Mặc Thần gõ gõ cửa, sau đó mới đẩy ra. Yến Thanh Trì liền thấy căn phòng rộng rãi, đứa bé trên ảnh chụp lần đó đang ngồi trước bàn ghế, quay đầu, mở to đôi mắt hắc bạch phân minh nhìn bọn họ.

Giang Mặc Thần đi vào, nhìn bức tranh trên bàn trước mặt bé, nói: "Đang vẽ tranh sao?"

Kỳ Kỳ gật gật đầu, "Dạ."

"Vẽ không tồi." Giang Mặc Thần ôn nhu khen ngợi.

Kỳ Kỳ cười cười, nói: "Cảm ơn."

Âm thanh bé mang theo sự mềm mại vốn có của một đứa bé, nghe tới vô cùng dễ nghe, giống như gạo nếp bánh dày, Yến Thanh Trì cảm thấy hơi đáng yêu, thậm chí muốn xoa đầu bé một cái.

"Đây là Yến thúc thúc, hôm trước đã nói với con." Giang Mặc Thần giới thiệu nói.

Kỳ Kỳ quay đầu nhìn về phía y, ngoan ngoãn nói, "Xin chào Yến thúc thúc."

Yến Thanh Trì cười đáp, "Xin chào Kỳ Kỳ."

Kỳ Kỳ lại cười, không nói lời nào.

"Xuống lầu ăn cơm đi." Giang Mặc Thần một bên nói, một bên kéo Kỳ Kỳ, "Đi thôi."

Kỳ Kỳ gật gật đầu, ngoan ngoãn theo hắn xuống lầu.

Dì Trương biết Yến Thanh Trì sẽ tới, cho nên làm một bàn ăn thật phong phú, bà từ trước đến nay không ăn cơm với Giang Mặc Thần, cho nên sau khi bưng đồ ăn lên bàn cho bọn họ, sau đó bưng đồ ăn của mình về phòng.

Trong phòng ăn sáng ngời, Yến Thanh Trì nhìn Giang Mặc Thần không nói nhiều lắm, lại nhìn nhìn Kỳ Kỳ an tĩnh ăn cơm, thầm nghĩ mình có nên tìm chút đề tài hay không, chính là từ trước đến nay cũng không phải quá tự nhiên, quá hoạt bát, bởi vậy sau khi mở ra hai đề tài lại bị Giang Mặc Thần nhanh chóng dập bỏ, chỉ có thể bất đắc dĩ trầm mặc ăn cơm, thuận tiện kẹp kẹp chút thức ăn cho Kỳ Kỳ.

Ba người rất nhanh ăn xong cơm, Giang Mặc Thần còn có chuyện, nói với Yến Thanh Trì và Kỳ Kỳ một tiếng, sau đó đến thư phòng.

Kỳ Kỳ nhìn hắn rời khỏi, theo sau về phòng mình.

Chỉ để lại Yến Thanh Trì một người ngồi ở phòng ăn trống rỗng, ôm cánh tay nghĩ nghĩ tình cảnh trước mặt mình, sau đó đứng lên, bắt đầu thu thập. Nhưng mà y thu thập không được bao lâu, dì Trương liền xuất hiện, vừa nói "Yến thiếu gia, cậu làm việc đó làm gì", một bên lấy chén trong tay y đi.

Yến Thanh Trì trước khi xuyên qua cũng là một tiểu thiếu gia trong nhà, thấy vậy, liền không nhúng nhường, theo ý dì Trương ra ngoài. Y rửa tay trong buồng vệ sinh, sau đó lên cầu thang, gõ gõ cửa, đẩy cửa phòng Kỳ Kỳ ra.

Lần này Kỳ Kỳ không có ngồi trên ghế, mà ngồi trên thảm, giương đôi mắt mèo cảnh giác nhìn y.

Yến Thanh Trì dẫn đầu phóng thích thiện ý của mình, hỏi: "Chú có thể vào không?"

Kỳ Kỳ không nói gì, chỉ nhìn y.

Vì thế, Yến Thanh Trì da mặt dày, đi vào, còn thuận tay đóng cửa lại.

Kỳ Kỳ hơi hơi nhíu mày, lại không đuổi y ra ngoài, chỉ là vẫn như cũ nhìn y, cũng không nói lời nào.

Yến Thanh Trì trong cái nhìn chăm chú của bé, đi tới trước mặt bé.

Y cúi đầu nhìn nhìn, "Con đang chơi cờ nhảy a?"

Kỳ Kỳ cũng cúi đầu, nhìn bàn cờ của mình, an tĩnh trầm mặt.

Yến Thanh Trì chỉ cảm thấy bé quá mức an tĩnh, không chỉ có an tĩnh, còn dỡ xuống vẻ dịu ngoan trước mặt Giang Mặc Thần.

Y thuận thế ngồi xuống thảm trên mặt đất, không có nói nữa, chỉ là nhìn bàn cờ trước mặt.

Kỳ Kỳ nhìn nhìn y, thấy y cũng không nói lời nào, cũng chỉ là nhìn bàn cờ của mình, lại cúi đầu xem bàn cờ.

Trước mắt bé vừa học được cờ nhảy, còn đang trong giai đoạn sờ soạn, trên bàn cờ cũng chỉ mới có vài bước đi đơn giản.

Bé cho rằng Yến Thanh Trì sẽ nói cái gì, chính là Yến Thanh Trì cái gì cũng chưa nói.

Bé thấy Yến Thanh Trì an an tĩnh tĩnh, liền cũng không nói nữa, tự mình nhìn quân cờ, đi bước tiếp theo.

Yến Thanh Trì nhìn từng bước đi của bé, cảm thấy đứa bé nhỏ trước mặt thật ra rất thông minh. Cờ nhảy là trò chơi có ích với trí thông minh nhất, nhưng yêu cầu phí chút tâm tư, y rất ít khi nhìn thấy các bạn nhỏ nguyện ý chơi cờ một mình, hơn nữa còn từng bước một, dựa theo nguy tắc mà chơi.

Kỳ Kỳ vừa mới bắt đầu chơi, nhảy xong hai bước, không biết làm sao, bé phòng quai hàm, hơi khó xử nhìn bàn cờ, cuối cùng đành phải đem toàn bộ quân cờ trở về chỗ cũ.

Bé tự đùa nghịch, lại thấy đột nhiên có một đôi tay trước mặt, đem cục diện rối loạn trước mặt bé, đoan đoan chính chính thành một hình tam giác.

Kỳ Kỳ lúc này mới nhớ tới, trong phòng bé còn có một người, chỉ là nãy giờ y vẫn không nói gì, cũng không động đậy, mình chuyên tâm chơi cờ, lúc này mới xem nhẹ.

Bé ngẩng đầu nhìn về phía Yến Thanh Trì, không biết rõ y đang làm gì.

- -----------------