Y Hậu Khuynh Thiên

Chương 4: Hồ Bảo giáng thế (4)

Edit: ThienDa

"Quả nhiên là con hoang không có nương dạy, khuyết thiếu giáo dưỡng, nhi tử ta là cữu cữu ngươi, ngươi vì hắn hi sinh một chút thì thế nào? Loại người như ngươi bất trinh bất khiết (*) lại có người nguyện ý muốn, ngươi phải mừng mới đúng!"

(*) bất trinh bất khiết: không còn trong trắng, thuần khiết

Nàng mắng không đủ tận hứng, không phát giác được bên cạnh Bạch Nhan nhiệt độ hạ xuống, cười lạnh nói: "Bất quá, ngươi cùng nương ngươi là hồ ly tinh lẳng lơ quả thật là cùng một cái đức hạnh, đều là một thân tao - kính (cái này mình không hiểu), ngươi đầu tiên chiếm đoạt hoàng tử điện hạ, hiện lại làm ra việc đồi phong bại tục! Đến thân thích đều có thể nhẫn tâm như vậy. Chờ phụ thân ngươi về, ta lập tức để hắn đưa ngươi sống sờ sờ ra đánh chết."

Khóe môi Bạch Nhan giương lên, an tĩnh nghe Vu lão phu nhan trách cứ, tròng mắt lạnh như băng không ngừng động sát khí.

"Nương, ngươi trước đứng nói nữa," Vu Dung giả ý khuyên giải, lại đối với Bạch Nhan nói: " Nhan Nhi, thân là thân thích, vốn là nên hô bang hỗ trợ (*), cữu cữu ngươi hiện tại cần, ngươi sao có thể không giúp? Huống chi, phụ thân ngươi vốn không thích người vô tình vô nghĩa."

(*)hô bang hỗ trợ: giúp đỡ lẫn nhau

Bạch Nhan từng để ý nhất là phụ thân Bạch Chấn Tường, mỗi lần Vu Dung dùng Bạch Chấn Tường ra chèn ép, nàng cái gì cũng đều đáp ứng.

Ngay cả khi ở Bạch gia làm việc hà khắc, cũng không đi ra ngoài nói một chữ.

Thế nhưng, bây giờ nàng đã không phỉa là Bạch Nhan trước đó...

"Thân là thân thích, hẳn là nên hô bang hỗ trợ, lời này không sai, Vu gia dù sao với Vu Dung ngươi là thân thích, không có quan hệ gì với ta, ngươi có thể đem Bạch Nhược hay Bạch Chỉ gả đi, chắc chắn bọn họ không muốn làm người vô tình vô nghĩa.

Vu Dung biến sắc, chính mình nói chuyện tốt với nàng, nàng dám cự tuyệt?

Thế nhưng, dùng Bạch Chân Tường ép nàng, lại không có tác dụng?

"Làm càn!" Ánh mắt Vu lão phu nhân dữ tợn, "Chỉ Nhi chỉ mới mười hai tuổi mà thôi, ngươi vậy mà để một tiểu nha đầu mười hai tuổi làm thiếp một lão đầu sáu mươi? Ngươi sao có thể làm ra sự tình ác độc như vậy? Thật đúng so với độc phụ kia quả thật không sai biệt!"

Trong mắt Vu lão phu nhân, Lam Nguyệt là ác độc nhất, nuws không vì nữ nhân này, nữ nhi mình cũng không làm thiếp nhiều năm như vậy.

Bạch Nahn đột nhiên muốn cười.

Bạch Chỉ mới mời hai tuổi, mà nàng, cũng chỉ mười bảy.

Để Bạch Chỉ làm thiếp là ác độc, còn nàng thì đương nhiên?

"Còn về Nhược Nhi..." Vu lão phu nhân hừ một tiếng, "Ngươi lấy gì cùng Nhược Nhi so? Nàng vài ngày sau sẽ gả cho Nhị hoàng tử làm phi, ngươi một nữ nhân chưa thành thân đã mang thai, cũng dám đưa Nhược Nhi cho một lão đầu làm thiếp? Người như ngươi vì bản thân chỉ muốn muội muội làm thiếp của người, còn có tư cách gì làm thiên kim tiểu thư Vân phủ?"

Edit: ThienDa

Vu lão phu nhân trả đũa thực sự rất mạnh, Bạch Nhan đã từng thụ giáo qua, nếu không Bạch Chấn Tường thà rưng tin tưởng mẹ vợ cũng không tin nữ nhi ruột.

"Ta lặp lại một lần, Bạch Nhan ta, quyết không làm thiếp kẻ khác!"

Thanh âm Bạch Nhan rơi xuống, phảng phất có một cỗ áp bách hình thành, khí tức trong phòng toàn bộ bị đè nén.

Ánh mắt nàng như một thanh lợi kiếm, lạnh lùng nhìn Vu Dung và Vu lão phu nhân.

Vu Dung hô hấp trì trệ, xú nha đầu này khi nào thì khí thế trở nên cường đại như vậy rồi?

Không!

Đây nhất định là ảo giác, Bạch Nhan chỉ là một phế vật mà thôi!

Thở ra một hơi, Vu Dung giữ chặt Vu lão phu nhân đang muốn quát lên, chậm chạp đứng dậy, hướng phía Bạch Nhan đi tới.

"Bạch Nhan, tối nay Tiền gia sẽ cho người đến đón ngươi, mặc cho ngươi không muốn, ngươi đều phải tới làm tiểu thiếp Tiền gia lão đầu!"