Yêu Đương Đoan Chính

Chương 26: Hệt như đang hẹn hò

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Giang Mộ Hành dẫn Yến Hảo đi vòng ra đằng sau khu trung tâm rộng lớn, bước vào con phố tấp nập nhất. Đèn đuốc sáng choang rọi xuống dòng người náo nhiệt, đâu đâu cũng có đủ kiểu quầy hàng, nhiều gấp mấy lần trung tâm khu phố và cũng bừa bãi hơn nhiều.

Xe ôm, quán ăn, sạp hàng, người ăn uống, trải dài từ đầu phố đến cuối phố.

Yến Hảo nhìn mà nuốt nước bọt, gần nhà trọ trên đường Trường Tây có nhiều quán ăn vặt, cậu cảm thấy môi trường vệ sinh khu đó không được tốt lắm nhưng so với nơi này thì đã ở mức khá chấp nhận được. Độ bẩn và lộn xộn nơi đây đã ở ngưỡng không thể tưởng tượng nổi, cả đường đi như bãi rác, vừa dơ vừa hôi.

Yến Hảo không biết đặt chân chỗ nào, Giang Mộ Hành bên cạnh thì bước đi không nói lời nào, có vẻ hồn đang chậm rãi trở về, nhưng lại rất im lặng.

Yến Hảo không để ý dưới chân, giẫm phải ly Oden bị vứt bừa dưới đất, nước canh đặc sệt bên trong văng ra tung tóe dính vào giày cậu. Cậu lập tức nhấc chân lên, suýt nữa là nhảy dựng.

Thấy Giang Mộ Hành nhìn sang, Yến Hảo cứng đờ đứng lại ngay ngắn, định cười với anh thì thấy anh đưa một gói giấy lau đến.

"Lau chút đi." Giang Mộ Hành nói.

"Không cần đâu." Yến Hảo vội xua tay: "Không sao hết, dơ thì dơ thôi."

Bàn tay Giang Mộ Hành khựng giữa không trung mấy giây mới thu về.

Yến Hảo thầm thở nhẹ ra.

Giang Mộ Hành nhìn cặp cậu đeo sau lưng, rồi nhìn điện thoại trong túi quần học sinh của cậu, anh thấp giọng nói: "Lấy điện thoại ra đi, đừng bỏ trong túi quần."

Yến Hảo ngơ ngác: "Vậy tớ để ở đâu?"

Giang Mộ Hành liếc cậu một cái.

Yến Hảo gãi gãi gò má dính mồ hôi: "Tớ không cầm trong tay được, sợ sẽ vô ý ném cùng với rác lúc nào không hay."

Giang Mộ Hành: "..."

"Đưa tôi."

Yến Hảo đưa điện thoại ra không hề chần chừ, chỉ có sự tin tưởng tuyệt đối.

Giang Mộ Hành cầm điện thoại của cậu: "Cậu đi vào trong đi."

Yến Hảo ngoan ngoãn nghe theo.

Giang Mộ Hành hờ hững nói: "Trị an ở đây kém, lúc đi thì để ý."

Yến Hảo đáp ừm ừm, miệng thì vậy nhưng không lên tới não, cứ như bất kể có chuyện gì xảy ra, chỉ cần Giang Mộ Hành ở đây, cậu đều có thể bước tiếp.

——

Đại siêu thị đông nghịt người, Yến Hảo không muốn ở đây một khắc nào, vừa vào chợ đêm đông đúc cậu đã bay mất nửa cái hồn, nhưng được đi bên cạnh Giang Mộ Hành khiến cậu rất thích ý, hai người hệt như đang hẹn hò vậy.

Bên đường nhiều nhất là quán ăn vặt, tiếp đó là tiệm áo quần và các đồ dùng hàng ngày, còn có khá nhiều sạp trái cây rẻ hơn hẳn so với siêu thị, chúng chất đầy trên xe tải, chỉ treo một bảng hiệu ghi mười tệ ba cân và năm cân, rất nhiều táo bán theo giỏ.

Yến Hảo vừa đi vừa nhìn: "Lớp trưởng sống ở khu này, buổi tối đọc sách cậu có bị ồn không?"

Giang Mộ Hành: "Buổi tối tôi không đọc sách."

Yến Hảo: "..."

Được rồi, tớ biết cậu trâu bò.

Các quán ăn xếp kín hết lối đi, có vài gã đàn ông cường tráng cởi trần nửa người trên, vung tay uống rượu, trắng trợn nói mấy lời thô tục.

Trong quán có một cô gái trẻ đang hát bài "Lúm đồng tiền nhỏ".

"Lúm đồng tiền nhỏ và đôi lông mi dài, là dấu hiệu đẹp nhất của em, đêm nào tôi cũng thao thức thương nhớ nụ cười em..."

Tiếng ca ngọt ngào thu hút Yến Hảo, cậu dừng lại trước cửa quán. Giang Mộ Hành lạnh nhạt hỏi: "Muốn vào ngồi chút không?"

Yến Hảo dứt khoát lắc đầu.

Ven đường có mấy người phụ nữ mặc áo yếm bó sát, váy ngắn, giày cao gót kẹp điếu thuốc trong tay, thỉnh thoảng trò chuyện với nhau, họ đánh giá những người đàn ông với tư thái xinh đẹp cùng tính ám chỉ rất mạnh.

Yến Hảo tò mò nhìn về phía đó.

Giang Mộ Hành tiếp tục bước đi: "Là thiếu nữ."

(*) Gái chưa chồng.

Yến Hảo đá túi nhựa dây phải giày mình, nhanh chóng đuổi theo anh: "Họ đều trẻ đẹp, vóc dáng cũng thế."

Ánh mắt của Giang Mộ Hành quét qua mặt cậu: "Cậu nhìn kĩ nhỉ."

Yến Hảo bĩu môi, kĩ sao? Chỉ cần nhìn thoáng qua là nhận ra ngay mà?

Chẳng mấy chốc, Yến Hảo nhận ra một chuyện lạ lùng: "Lớp trưởng, cậu đẹp trai thế này mà sao lúc cậu đi ngang qua các cô ấy, họ cứ như không thấy cậu vậy?" Thậm chí còn khá giống đang tránh?

Giang Mộ Hành từ tốn thốt ra ba chữ: "Chắc bị mù."

Mặt Yến Hảo tràn đầy vẻ khó tin, vốn cứ tưởng mình đã thu thập đủ thông tin về Giang Mộ Hành trên baidu rồi, bây giờ xem ra vẫn còn rất ít ỏi.

Ấy thế mà Giang Mộ Hành cũng có lúc nói đùa, ai chịu cho nổi đây?

Yến Hảo liếm môi dưới: "Có phải cậu từng từ chối họ không?"

Giang Mộ Hành vô cảm.

Yến Hảo dè dặt ngắm đôi mắt của Giang Mộ Hành, đang thầm nghĩ mũi của anh là mũi đẹp nhất mà cậu từng thấy thì nghe anh nói: "Đứng ở đây chờ tôi."

"Ừ." Yến Hảo đáp là vậy nhưng vẫn theo chân Giang Mộ Hành đi vào một tiệm tạp hóa.

Giang Mộ Hành không tỏ thái độ gì khi Yến Hảo không nghe lời như đã sớm đoán ra được, anh đi thẳng tới kệ hàng tìm bóng đèn tròn, Yến Hảo thì hết nhìn đông tới nhìn tây.

Ông chủ tiệm hỏi cậu muốn mua gì, cậu không định mua gì cả nhưng vô tình thấy kẹo mút chỗ quầy bèn đi tới lấy hai cái rồi gỡ dây kẽm, bóc vỏ nilon.

"Ông chủ có kem giá bán sỉ không?"

Có lẽ ông chủ nhận thấy một thân hàng hiệu trên người Yến Hảo nên giới thiệu rất nhiệt tình: "Có socola Lezi và Casual, loại nào cũng bán chạy."

Giang Mộ Hành cầm hai bóng đèn tròn đi tới, Yến Hảo ngậm kẹo que tiến lại gần: "Lớp trưởng, tiệm này có bán ngòi bút 0.5, cậu có muốn mua một cái không?"

Trong hơi thở của cậu toàn là mùi quýt.

Giang Mộ Hành nghiêng đầu: "Tôi có ở nhà rồi."

Yến Hảo "à" một tiếng, chờ anh thanh toán xong rồi cùng đi ra ngoài.

Chợ đêm có rất nhiều trò chơi, chẳng hạn như gắp thú, ném vòng, bóng rổ và ném đổ lon... Nếu không có Giang Mộ Hành bên cạnh chắc chắn cậu sẽ chẳng hề hứng thú, chỉ muốn nhanh chóng về nhà tắm rửa sạch sẽ thay đồ ngủ rồi bật điều hòa chơi máy tính. Còn hiện tại cậu nhìn cái gì cũng thấy vui, nhìn cái gì cũng muốn chơi.

"Lớp trưởng, trong máy gắp thú có con thỏ y hệt con thỏ trên giường tớ, tớ muốn thử gắp nó."

Giang Mộ Hành nhìn đồng hồ đeo tay: "Tiền gắp được một con đã đủ để mua."

Trong mắt Yến Hảo ngập tràn kinh ngạc: "Cậu cũng vậy sao?"

Giang Mộ Hành ngước mắt khỏi đồng hồ, nhìn sang cậu: "Thì sao?"

Yến Hảo đáp trong vô thức: "Tớ cứ tưởng cậu gắp một phát là được ngay."

Mặt Giang Mộ Hành hơi nhăn lại: "Cậu nghĩ nhiều quá rồi."

Yến Hảo lúng túng mím môi, cậu nhớ Giang Mộ Hành từng nói không phải cái gì anh cũng làm được, rất nhiều chuyện anh không làm được, nhưng cậu vẫn xem Giang Mộ Hành là tín ngưỡng.

Đi được mấy bước, Giang Mộ Hành hời hợt liếc nhìn con thỏ trong máy gắp thú. Nó có lông màu xám đậm, tai không đối xứng, một con thỏ rất phổ biến.

Giống điểm nào?

Giang Mộ Hành lại nhìn thêm cái nữa.

——

Đi một hồi, tâm trạng căng thẳng của Yến Hảo giảm hẳn, càng đi càng bình tĩnh.

"Sắp đến chưa?"

Giang Mộ Hành chuyển túi trái cây đang cầm bên tay phải sang tay trái, anh cầm một xâu chìa khóa trong túi ra: "Phía trước rẽ trái, trong con hẻm."

Đầu hẻm có một sạp hàng nhỏ, Yến Hảo thấy một con cừu nhỏ màu trắng sữa làm bằng gốm sứ, hình dáng xinh xắn đáng yêu, cậu hỏi giá xong là định trả tiền ngay. Giang Mộ Hành ngăn tay cậu lại, nói với người bán hàng rong: "Ba tệ."

Yến Hảo trợn mắt há mồm, người ta ra giá sáu mươi tệ, Giang Mộ Hành chặt còn ba tệ, đại đao năm mươi bảy mét.

(*) 3 tệ: ~10k, 60 tệ: ~207k.

Sắc mặt người bán hàng rong rất xấu: "Bạn học sinh à, có thể trả giá nhưng cậu làm thế coi sao được, cậu cầm đại đao chặt vậy rồi tôi làm ăn kiểu gì?"

Giang Mộ Hành quơ quơ chìa khóa trong tay, phát ra âm thanh lanh lảnh.

Thật ra Yến Hảo không để ý mấy chục tệ, nhưng vì Giang Mộ Hành ra mặt giúp cậu nên cậu để ý.

Giang Mộ Hành băng qua sạp hàng, đi vào con hẻm: "Đi thôi."

Yến Hảo nhắm mắt theo đuôi.

Người bán hàng rong gọi lớn tiếng: "Thôi thôi, bán!"

Yến Hảo không ngạc nhiên mấy khi người bán hàng đổi ý nhanh như thế, Giang Mộ Hành nói ba tệ là đã chỉ rõ rằng nó đáng giá đó. Chỉ cần Giang Mộ Hành lên tiếng, nhất định sẽ mua được.

Yến Hảo luôn dành cho anh sự tôn thờ mù quáng.

Mua được đồ gốm, cảm xúc Yến Hảo hơi phức tạp, bạn thân Dương Tùng và cô bạn Hạ Thủy đều là phú nhị đại giống cậu. Quan niệm sinh hoạt của họ cũng tương tự, đi ăn uống thì chi phí ít nhất là một trăm tệ, giá một món đồ chơi nhỏ mua đại có thể bằng nửa năm tiền sinh hoạt của học sinh khác trong trường.

Đã thành thói quen rồi, không có cảm giác gì.

Còn Giang Mộ Hành thì sẽ nhặt đồng xu vừa bị rơi dưới đất vừa bị giẫm phải.

Trước mặt Giang Mộ Hành, Yến Hảo không hề có chút cảm giác ưu việt, thậm chí cậu còn hơi bất an và dè dặt, những chuyện cậu cố ý tránh né như đã hẹn trước, giờ phút này tất cả đều đột ngột ùa tới, tàn nhẫn tản ra trước mặt cậu, túm cổ cậu ép cậu đối mặt.

Cậu tự ti thế đấy, bởi vì cậu không có điểm nào ưu tú.

Giang Mộ Hành nhận ra tiếng bước chân phía sau không đi theo nữa, anh quay người lại nhìn người đang đứng bên tường.

Yến Hảo rũ mắt xuống, nắm chặt đầu ngón tay trong lòng bàn tay: "Lớp trưởng, cậu có cảm thấy tớ ỷ người nhà có tiền nên tay lớn chân lớn không?"

(*) Ăn xài phung phí.

Giang Mộ Hành đáp: "Tay chân cậu không lớn."

Yến Hảo: "..."

Đây rõ ràng là hỏi một đằng trả lời một nẻo, nhưng cậu cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.

Giang Mộ Hành nhíu mày: "Trong hẻm có rất nhiều muỗi, cậu muốn cho nó ăn khuya à?"

"Không muốn, tớ không cho nó ăn." Yến Hảo thầm thì rồi chạy bước nhỏ về phía anh, cậu giơ con cừu gốm trong tay lên nói: "Lớp trưởng, cái này tốt thật đấy, chỉ có ba tệ, tớ nói ra chắc không ai tin."

Dứt lời, cậu bỗng nhớ đến gì đó, ánh mắt lập tức biến đổi.

Toi rồi.

Mặt Yến Hảo trắng bệch, hoảng điếng người, cậu đến nhà Giang Mộ Hành vậy mà đi hai tay trống trơn, không mua gì.

"Lớp trưởng, chuyện là tớ, tớ... tớ muốn..."

Điệu bộ cậu luống cuống và run rẩy cực kỳ.

Như biết cậu đang nghĩ gì, Giang Mộ Hành khẽ mở môi mỏng: "Trong nhà chỉ có một mình tôi."

Yến Hảo giật mình.

Giang Mộ Hành đi tới trước cửa sắt lớn màu đỏ sẫm, anh đẩy cửa vào nói: "Bên trong rất tối, theo tôi." Nói rồi anh mở đèn pin điện thoại, soi đường đi vào trước.

Không có đèn cảm ứng, căn nhà xập xệ cũ kỹ, nồng nặc mùi khói bụi.

Đây là thông tin Yến Hảo trực tiếp nhận được, cậu theo Giang Mộ Hành quẹo lên cầu thang xi măng nhỏ hẹp, nỗi căng thẳng vốn đã lắng xuống nay lại trồi lên trong lòng cậu, khiến mỗi lần cậu hít thở đều thấy khó nhọc.

Nhà là nơi bộc lộ nhiều sự riêng tư nhất.

Hơn nữa, bây giờ ba mẹ của Giang Mộ Hành đều không có ở nhà, Yến Hảo sắp bước vào nơi ngập tràn dấu vết sinh hoạt của anh, và nơi đó chỉ có hai người họ. Không lâu sau, Yến Hảo đứng trước cửa nhà Giang Mộ Hành, lúng túng tay chân không biết đặt đâu.

Lúc lên lầu khuỷu tay cậu bị đập trúng mà cậu còn không dám xoa.

Giang Mộ Hành vặn chìa khóa mở cửa.

Yến Hảo nghe tiếng cửa kêu lên nhè nhẹ, dây đàn căng cứng trong đầu cũng run theo.

Giang Mộ Hành cầm nắm cửa sơn, im lặng trong chốc lát: "Cứ đi vào đi, không cần cởi giày."

Yến Hảo không nhúc nhích, đờ cả người.

Giang Mộ Hành vuốt nhẹ nắm cửa vài cái: "Yến Hảo, cậu có muốn vào không?"

Yến Hảo bị gọi tên, cậu mơ màng chớp mắt một cái.

Giang Mộ Hành nói: "Tôi đóng cửa."

Yến Hảo duỗi một chân vào theo phản xạ, chặn trước khung cửa.

———

Chú thích:

Socola Lezi:

Kem Casual: