Yêu Nữ Xin Tự Trọng

Chương 95: Kế hoạch nhàm chán và khiêm tốn

"Thanh mai trúc mã?" Nữ tử nhìn Giang Vân Hạc bớt một chút ghét bỏ.

"Đúng vậy, thanh mai trúc mã." Giang Vân Hạc nhận lấy cái yếm, tiến tới đứng bên nàng.

Cô nàng khoảng mười tám, mười chín tuổi, đôi mắt rất lớn, có chút bụ bẫm, là loại hình thiếu nữ nhà bên nhẹ nhàng, yêu kiều.

Nhưng khuôn mặt nàng lúc này nhìn hơi ảm đạm.

"Ta cảm thấy ta nên quên nàng, nên bãn nãy mới muốn đem di vật của nàng vứt bỏ, từ nay về sau sống cuộc sống của riêng mình. Nhưng ném đi rồi lại thấy hối hận, người sống ở đời, có vài việc luôn không thể nào quên."

Nghe được sự đau xót trong giọng nói Giang Vân Hạc, nữ tử như nhìn thấy một người thiếu niên mang trong mình tình cảm sau sắc, sau khi thanh mai trúc mã qua đời, trước sau vẫn không buông bỏ được tình cảm của mình, chìm đắm trong đau thương, cầm di vật của nàng mà quanh quẩn ở cầu treo này.

Sắc mặt nàng hơi thay đổi, có một chút khao khát cùng ghen tị: "Nàng thật may mắn."

"Là ta may mắn." Giang Vân Hạc thở dài.

"Nếu đã muốn buông thì nên buông, hẳn là nàng cũng không muốn thấy ngươi như vậy." Thiếu nữ nhẹ giọng khuyên.

"Nếu có thể buông đã tốt." Giang Vân Hạc nhớ lại phản ứng ban nãy của cô gái.

Câu đầu tiên nàng hỏi là thanh mai trúc mã chứ không phải di vật.

Câu tiếp theo là cảm thán được người thích, nên cảm thấy may mắn.

Trong lòng Giang Vân Hạc đã có suy đoán đại khái.

"Nhân thế có tám khổ, sinh lão bệnh tử, yêu và biệt, oán và hận, năm sắc thái rực rỡ, cầu cũng không được." Giang Vân Hạc thở dài. "Cầu không được, mà buông cũng không xong."

Nữ tử xúc động gật đầu, có một chút cảm giác đồng bệnh tương liên.(1)

"Có thể buông thì buông xuống đi, dù sao làm người cũng phải biết nhìn về phía trước!"

Giang Vân Hạc nói: "Đúng vậy, ta cũng biết, chẳng qua nếu có thể buông bỏ dễ dàng thì tốt, cũng có những lúc ta muốn nhảy cầu, cho bớt đau khổ."

"Đáng giá sao? Ngươi làm vậy đều là vô dụng, không bằng tu hành thật tốt, tương lai còn có thể tìm thấy nàng chuyển sinh, nối lại tiền duyên."Nữ tử trấn an.

"Nếu là ngươi, ngươi có thể buông xuống sao?"

Nàng im lặng không đáp lời.

"Vậy mới nói, chuyện không phải của mình, rất dễ dàng nhìn thấu đáo."

Nữ tử mở miệng: "Ngươi nói chuyện rất có đạo lý."

"Ta tên Thường Hữu Lý."

Tâm trạng buồn bực của nữ tử giảm bớt không ít, mỉm cười nói: "Lâm Chi Hương."

"Nhìn ngươi có vẻ đồng bệnh tương liên, chẳng lẽ ngươi cũng có thanh mai trúc mã?" Giang Vân Hạc ngồi xuống hỏi.

"Đúng vậy, nhưng ta không may mắn như nàng. Ta thích hắn, hắn lại không thích ta. Hắn thích người cách đây không xa, ta lại nghĩ, nếu ta nhảy xuống ở nơi này, lúc hắn đi tìm nàng kia, có dừng lại nhìn ta một chút hay không." Nữ tử nói chuyện với Giang Vân Hạc mấy câu, có lẽ vì đồng bệnh tương liên, nên lúc này nàng mới thả lỏng.

Sao Giang Vân Hạc cứ cảm thấy, người mà nàng nói như là người ở trong Nguyệt Phong nhỉ?

Sẽ không phải là Chấp Nguyệt chứ?

Vậy người nàng thích là một trong số những kẻ theo đuổi?

Tu sĩ của Tử Thần tông đúng là không thông minh.

"Thật ra ta cũng như ngươi vậy." Giang Vân Hạc đột nhiên nói.

Lâm Chi Hương ngạc nhiên nhìn hắn.

Ánh mắt Giang Vân Hạc xa xăm, khuôn mặt đầy vẻ bi thương. "Ta không trách gì cả, chỉ là muốn biết, tại sao nàng dọn nhà lại không nói cho ta!"

Lâm Chi Hương: (⊙_⊙)?

"Ta tìm kiếm một lúc lâu, mới tìm thấy "Di vật" này của nàng rơi lại, trò chuyện lấy hoài niệm. Nói cho cùng, ta và ngươi đúng là đồng bệnh tương liên." Giang Vân Hạc phe phẩy cái yếm.

Lâm Chi Hương: (⊙_⊙)?

Lâm Chi Hương khẽ cắn răng, vất vả lắm mới nhịn không đạp hắn xuống.

Ngẩn người ra một lúc, nàng bất chợt phá lên cười.

"Thì ra là ngươi lừa ta." Lông mày Lâm Chi Hương giãn ra, ngồi xuống cạnh Giang Vân Hạc.

"Ngươi dễ thương như vậy, nếu lừa ngươi có thể khiến ngươi cao hứng, ta nghĩ toàn bộ nam nhân trong thiên hạ đều muốn vắt hết óc nghĩ cách lừa ngươi." Giang Vân Hạc nhún vai nói.

"Thế vì sao sư huynh kia lại không thích ta?"

"Hắn không biết thưởng thức. Đàn ông ấy, trưởng thành muộn, ngươi phải cho hắn thời gian trưởng thành."

Lâm Chi Hương ôm đầu gối một lúc: "Ngươi nói rất có đạo lý."

"Vậy mới bảo tên ta đặt không sai." Giang Vân Hạc nói.

"Ngươi là đệ tử đỉnh nào? Sao ta chưa hề gặp ngươi trước đây." Lâm Chi Hương nghiêng đầu nhìn hắn.

...

Giang Vân Hạc ung dung nói một câu đầu đã đánh lạc hướng, lại trò chuyện với Lâm Chi Hương một lúc, vẻ tươi cười đã hiện trên mặt Lâm Chi Hương, dường như nàng đã hoàn toàn quên chuyện muốn nhảy cầu.

Lúc này hắn mới đứng lên phủi phủi bùn đất: "Ta phải đi thư viện tìm hai quyển sách, nói chuyện vui vẻ với ngươi một lúc, suýt nữa thì quên."

"Cảm ơn." Lâm Chi Hương nhìn phía xa nói.

"Vô cùng vinh hạnh! Lần sau nếu buồn, có thể gọi ta ở nơi này."

"Ngươi có thể nghe được?" Trong lòng Lâm Chi Hương âm thầm suy đoán, tiểu viện bên kia hẳn có thể nghe thấy tiếng kêu ở chỗ này.

"Tiếng kêu bình thường thì ta không nghe được, cho nên ngươi phải kêu..."

"Như nào?"

" Bla...Bla...Tiểu tiên nữ biến biến!"

Lâm Chi Hương không nhịn được cười, giơ tay giả bộ đánh hắn: "Vậy không được, quá mắc cỡ."

"Muốn cầu nguyện phải bỏ ra chút giá." Giang Vân Hạc phất tay với Lâm Chi Hương một cái, rời đi không quay đầu lại, trông rất tiêu sái.

Tâm trạng không tệ.

Hôm nay hắn vừa cứu một người.

Lâm Chi Hương nghiêng đầu, nhìn bóng lưng của hắn, lúc lâu sau mới quay người, cắn môi.

Gần nửa ngày, nàng mới giật mình tỉnh lại, nhìn sắc trời một chút, có chút ngẩn ngơ.

Hình như mình ngồi nghĩ nửa ngày, nàng chưa từng nghĩ tới sư huynh, chỉ nghĩ tới người mới quen.

...

Giang Vân Hạc tìm trên kệ sách một lúc.

Bát Hoang Vạn Cổ chí dị, Vạn Nam Quốc chú, Vạn Sinh Sơn kinh, Bát Hoang Phương chí.

Lựa chọn mấy quyển sách, phần lớn địa vực Vạn Sinh cùng Hoang Quốc đều có ghi chép lại, độ chính xác không kém lắm.

Lại tìm tới một cái kệ bên ngoài, trên kệ toàn là pháp thuật Dũng Tuyền cảnh có thể sử dụng, Giang Vân Hạc nhìn qua một lần, tìm được hai cuốn sách có liên quan tới độn thuật cùng sấm sét, có thể tham khảo.

Hắn cảm thấy bản thân tạm thời tu luyện tốt Lôi Quang thuật là được rồi, về phần khác, nhu cầu chưa lớn.

Còn không mạnh bằng Tam Phần Hỏa của ta.

Đợi đến Khí Hải cảnh lại lựa một ít thuật pháp luyện tập nữa là được.

...

"Sư tỷ, chữ này đọc như nào?" Giang Vân Hạc nằm trên võng đung đưa trong viện tử, người khác ngồi bên đưa đẩy võng là Chấp Nguyệt.

Từ sau khi những người theo đuổi kia thất bại, Chấp Nguyệt đều ngồi cạnh đong đưa võng Giang Vân Hạc, hai người đều đọc sách, không quấy rầy nhau.

"Sư đệ thích xem loại địa lý chí dị này nhỉ!" Sau khi giải đáp, Chấp Nguyệt nói.

"Đúng vậy, thế giới rộng lớn, chúng ta lại chỉ có thể nhìn được một chút, có thể biết thêm thông qua sách vở thì tốt." Giang Vân Hạc cười nói.

"Vậy lần sau ta xuống núi sẽ mang về cho ngươi một chút, loại sách này có rất nhiều ở thế tục, nhưng phần lớn đều là bịa chuyện, xem để giải trí cũng được."

"Sư tỷ phải xuống núi?" Giang Vân Hạc lập tức nắm được ý tứ trong lời nói của Chấp Nguyệt.

"Đúng vậy, lần này ở lại núi nửa tháng, cũng đến lúc phải xuống núi xử lý chút chuyện." Vẻ mặt Chấp Nguyệt hơi ảm đạm, hiển nhiên là không muốn xuống núi lúc này.

"Chờ thực lực ta mạnh hơn chút, là có thể giúp đỡ sư tỷ."

Trên gương mặt thanh tú của Chấp Nguyệt nở nụ cười: "Sư phụ nói rồi, ngươi phải đạt tới Nguyên Môn mới có thể xuống núi."

"Sư tỷ giúp ta xin sư phụ một chút?"

"Chuyện sư phụ đã quyết, từ trước đến giờ rất khó thay đổi." Chấp Nguyệt tỏ vẻ bất lực, xong trấn an hắn: "Trong núi thanh tịnh, thích hợp tu hành, Tử Thần sơn lại là mảnh đất lành, so với bên ngoài tốt hơn nhiều. Sư đệ khổ tu vài năm, có thể xuống núi rất nhanh."

Giang Vân Hạc nhìn trời, khẽ thở dài.

Hắn có một kế hoạch nhàm chán và khiêm tốn.

Nếu như mình câu dẫn tất cả nữ đệ tử Tử Thần tông, có phải sẽ bị sư phụ đuổi xuống núi hay không?

Coi như sư phụ có thể nhịn, tông chủ sẽ nhịn được chứ? Coi như tông chủ có thể nhịn, nhưng mọi người sao có thể nhịn?

Nói không chừng, đến lúc đó một đạp sút mình ra khỏi sơn môn, đưa cho Chấp Nguyệt trông coi.

Ở bên cạnh Chấp Nguyệt, vẫn tốt hơn ba mươi năm ngẩn ngơ trên núi.

Đáng tiếc, nghĩ tới nghĩ lui, đắn đo mất hai ngày, vẫn phải bỏ qua kế hoạch này.

Thứ nhất, nhân phẩm mình quá tốt.

Thứ hai, tác dụng phụ quá lớn.

Thứ ba, còn một khả năng khác, đấy là sư phụ sẽ ném mình vào một sơn động nào đó bế quan.

Xem ra mình vẫn phải nghĩ ra một kế hoạch nhàm chán mà khiêm tốn khác mới được!

————————

Chú thích:

(1) Đồng bệnh tương liên:(Nghĩa đen) Cùng bệnh thì cùng thương xót nhau. (Nghĩa bóng) Khi người ta cùng ở một hoàn cảnh giống nhau thì người ta thông cảm với nhau.