Cẩm Y Vệ Đại Nhân Của Ta

Chương 33: 33 Thẩm Đại Nhân Cưng Chiều Phần 1​

Từ Thời Cẩm cười, ánh mắt như biết nói: Vừa ra hiệu cho thị nữ ra đợi ở ngoài, vừa để cho Nhạc Linh tiếp tục nói.

Nhìn bề ngoài, Nhạc Linh trông yếu ớt, xanh xao, nước da cũng không tốt, xuất thân cũng tệ, so với Lưu Linh thật sự kém cõi, Từ Thời Cẩm trời sinh một vầng hào quang, Từ Thời Cẩm không làm gì cả, chỉ cần dùng một chút lợi ích điều khiển, liền có thể hấp dẫn Nhạc Linh làm bất cứ điều gì cho nàng, còn bản thân Nhạc Linh thì sao, nàng đã thoát ra khỏi vũng lầy, tất nhiên nàng không muốn từ bỏ.

Ánh mắt yếu ớt nhìn xuống, nói: "Từ cô nương, ta sẽ không cự tuyệt những gì ngươi đã sắp xếp.

Ta chỉ mong sau khi xong việc, Từ cô nương sẽ cho ta tự do và để ta và Minh Ca yên ổn."

"Ân, ngươi coi có thể sống sót tới lúc đó hay không?" Từ Thời Cẩm nghiêng đầu nhìn nàng, mỉm cười nắm lấy tay người kia, tay nàng khẽ run một cái, Nhạc Linh so với nàng và Lưu Linh không lớn hơn là bao.

Diện mạo cũng được coi là mỹ nữ nhưng đôi bàn tay này, lại có những đốt ngón tay thô dài còn có những vết chai sần, đây là đôi bàn tay của những hạ nhân quen làm việc nặng, đồng dạng như Linh Tê Linh Bích, không biết Nhạc Linh đã phải chịu đựng những đau khổ gì, nhưng ở tuổi của nàng ấy hiện tại, cho dù có một lần nữa chăm sóc cẩn thận thì đôi tay của nàng cũng không thể khá hơn so với nữ nhân khác.

Trái tim Từ Thời Cẩm dịu đi một chút, trên mặt vẫn tươi cười: "Nhạc cô nương chắc chắn Lục Minh Sơn sẽ không biết sự thật sao? Sau khi biết sự thật, hắn sẽ không giết ngươi? Ta cũng không phải muốn ép ngươi vào chỗ chết.

Nhưng dù sao Lục gia cũng không đơn giản như ngươi nghĩ, ngươi chưa từng tiếp xúc với đại gia tộc như vậy, nên cẩn trọng một chút."

Nhạc Linh thấp giọng đáp lại, nhưng sắc mặt tái nhợt.

Tiếp xúc với một đại gia tộc như Lục gia!

Nàng đương nhiên là chưa từng trải qua.

Có lẽ đối với Lục gia, cả đời này của nàng cũng không có thân phận địa vị, mới có thể làm Minh Ca rời xa nàng, chỉ có công chúa mới khiến Minh Ca củng cố lòng tin.

Cho nên nàng trở thành kẻ bị bỏ rơi.

Nhưng một ngày nào đó nàng sẽ quay lại.

Lấy lại những gì thuộc về mình.

Huống hồ sau khi gặp lại Lục Minh Sơn lần nữa, nàng chợt nhận ra: Có điều phi lí.

Vấn đề gì?

Nhạc Linh nhìn Từ Thời Cẩm với vẻ mặt phức tạp, "Chuyện cũ của tôi và Minh Ca, lúc trướcđến quận chúa còn khó phát hiện, ngươi làm sao có thể biết? Ngươi chẳng phải là bạn tốt của quận chúa ư? Ngươi là đang lợi dụng nàng sao?

" Lưu Linh không biết bởi nàng là người luôn thẳng tiến không lùi, cái gì cũng không để bụng.

Sở dĩ ta biết được, là do ta đi thăm dò.

Lục Minh Sơn từng yêu ngươi, đây không phải là chuyện không thể tra ra được.

Lục Minh Sơn, ta chưa từng thích người này.

Lục gia của bọn họ đối với Từ gia của ta xưa nay không hợp.

Đương nhiên, Lưu Linh không nên bên cạnh hắn.

Hơn nữa là mọi chuyện lúc nào cũng có thể xảy ra.

Thay vì về sau khiến Lưu Linh chịu đả kích, thì ta sẽ tự mình kết thúc, khống chế lại mọi chuyện trước vậy.

Làm chuyện tổn thương A Linh, không hẳn là sai? Nhưng ta là không muốn nhìn thấy nàng tự tìm đường chết.

"

" Cho nên, những gì ngươi làm, thật sự là hảo tâm sao? "Nhạc Linh kinh ngạc.

Từ Thời Cẩm cười, nhàn nhạt nói," Cũng không hẳn..

chẳng qua nếu vu vẻ mà nói, ngươi nghĩ vậy cũng được.

"

Nhạc Linh im lặng một hồi, nhỏ giọng nói:" Để ta đi bên cạnh công chúa, ngươi không sợ ta thương tổn đến nàng sao? "

Từ Thời Cẩm tiếp tục cười, khẽ cười rồi không nói nữa, ánh mắt đủ để giải thích mọi chuyện: Tổn thương nàng? Ngươi? Làm sao ngươi có thể?

Nhạc Linh như bị đâṁ trong lòng, nghiến răng nghiến lợi, ép mình không được lộ ra ánh mắt bị sỉ nhục, các người cư nhiên là cao quý, coi thường tiểu nhân như nàng, liền thương tổn cũng cảm thấy nàng không đủ tư cách.

Lưu Linh và Từ Thời Cẩm đều là như vậy, đều là kiểu người cao cao tại thượng, nắm trong tay hết thảy, nhưng cần phải biết rằng cho dù một kẻ nhỏ nhen một khi đã ra tay cũng chưa chắc gì đã thua.

Nhạc Linh cố gắng nhỏ giọng để Từ Thời Cẩm không nghe thấy gì," Ta sẽ làm theo lời Từ cô nương căn dặn.

"

Nhạc Linh đứng ở trước cửa sổ, bình tĩnh nhìn Từ cô nương cùng thị nữ mang theo đèn bước vào trong sương mù dày đặc, bóng lưng cao nhã quý phái, y phục tao nhã, trong tiếng côn trùng nông cạn, Nhạc Linh đưa tay xoa bụng mình ngẩng đầu nhìn trăng sáng trên trời.

Trong sáng bao la dường như có thể vươn tay chạm lấy.

Trời đầy trăng sáng, Lục Minh Sơn ở đâu? Hắn có biết nàng ở nơi nào, cùng quận chúa ở nơi nào?

Tình yêu, khi bị vấy bẩn bởi những thứ khác, liền không còn trong sáng.

Nhạc Linh bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ: Đã trôi qua nhiều năm như vậy, coi như yêu, còn có thể có bao nhiêu yêu đây?

Bàn tay vuốt ve bụng dưới của cô dần dần siết chặt, đến khi thấy đau mới buông ra.

Một đêm không nói gì.

Ngày hôm sau, trước khi trời tờ mờ sáng, Lưu Linh bị thị nữ ngoài cửa nhẹ giọng gọi hết lần này đến lần khác, nàng mở mắt ra nhìn căn nhà trống trải, thật lâu mới nhớ ra chuyện tối hôm qua.

Nàng bất giác nghịch tóc – Thẩm Yến nói ngồi với nàng cả đêm, bây giờ tỉnh lại thì đã đi rồi.

Lưu Linh không quan tâm đến thanh danh cho lắm, thỉnh thoảng lại có những lời ra tiếng vào, điên lên thì cảm thấy không quan trọng, nàng vốn dĩ đã mang tiếng xấu, nhưng hiển nhiên không muốn phiền phức đến Thẩm đại nhân.

Ước chừng muốn ngủ với Thẩm đại nhân, đường dài còn lắm gian truân.

Từ miệng của đám thị nữ biết được, họ chọn thời điểm này để gọi công chúa dậy, cũng là lệnh của Thẩm Yến trước khi rời đi, Thẩm Yến đã tính toán thời gian, đợi Lưu Linh dậy thì họ bí mật trở về sân, lại chọn con đường ít người đi, căn bản là sẽ không bị nhìn thấy, cho dù có bị nhìn thấy, chỉ cần số người khống chế xuống dưới mười người, không có Thẩm Yến, thì cũng có Từ Thời Cẩm sẽ che giấu giúp bạn mình.

Dựa theo sự hiểu biết của Thẩm Yến đối với Từ Thời Cẩm, nàng không tính là đại thiện nhân gì, nhưng loại thuận tay nhỏ nhặt đối ứng này với nàng cũng không đáng kể gì.

Lưu Linh nghe Thẩm Yến vì mình an bài đường lui, trong lòng cảm thấy rất kỳ quái, nàng chưa từng có kinh nghiệm trải qua chuyện này, sau khi làm chuyện xấu sẽ có người giúp nàng giải quyết những chuyện tiếp theo.

Nếu có người như Thẩm Yến bên cạnh giúp đỡ, có lẽ chất lượng cuộc sống sinh hoạt của nàng cũng cao lên mấy phần.

Đương nhiên, một kẻ máu lạnh như Thẩm Yến chắc chắn sẽ không vô cớ giúp đỡ, hiện tại hắn giúp nàng là bởi vì trong lòng hắn có nàng.

Lưu Linh vui vẻ nghĩ: Theo đuổi được Thẩm đại nhân, phúc lợi thực tế rất có lời.

" Quận chúa, người, người..

"Đám thị nữ kia dọn giường chiếu, Linh Tê Linh Bích nhìn quận chúa vẻ mặt trở nên kỳ quái.

Lưu Linh cầm lấy gương, nhìn một cái, đập gương xuống bàn, khiến mọi người cùng nhau quỳ xuống.

Thẩm Yến!

Nàng liền biết hắn không có lòng tốt.

Mỹ nhân trong gương, da trắng mỹ mạo, vô cùng hoàn mỹ, nhưng khi ngẩng đầu nhìn lên, trên cổ viết rõ một vài ký tự nhỏ: Trường Minh du kí.

Người có thể nguệch ngoạc trên cổ nàng, ngoại trừ cái người kia, không nghĩ tới sẽ có người thứ hai.

Nàng cũng chỉ biết Thẩm Yến với chữ Trường Minh – thật ra, nghĩ lại, nàng có thể hiểu được, hắn tên một chữ Yến, lấy" thêm rượu, sáng lại mở đèn yến ", mấy chữ nhỏ tự nhiên không phải ý nghĩa giống nhau, chính là tương phản.

Nhưng mà --

Mặc kệ ý hắn cái gì, cũng không nên dùng cổ của nàng như một tờ giấy để viết lung tung!

Đây là sự sỉ nhục!

Lưu Linh rốt cuộc cũng hiểu được ý tứ trong nụ cười khó giải thích của Thẩm Yến tối hôm qua.

" Công chúa, được rồi, hình như ta không thể lau đi..

"Lấy hết can đảm giúp công chúa lấy khăn lau đi, nhưng mãi vẫn không hết được.

Dưới ánh mắt tràn đầy sát khí của quận chúa Linh Bích sắp bị dọa đến khóc.

Lưu Linh chậm rãi tiếp nhận hiện thực này, cười lạnh một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài," Không rửa sạch được thì là không rửa sạch được, hắn còn dám viết, ta còn không dám đi ra ngoài sao? Ta đây là không sợ bất cứ điều gì.

"

" Quận chúa, việc này tuyệt đối không được! "Các thị nữ vội vàng ngăn sự tức giận của Lưu Linh, vẫn là Linh Tê nắm bắt được trọng điểm," Quận chúa, ngươi cứ như vậy đi ra ngoài, không sợ Thẩm đại nhân biết chuyện, về sau đánh bại được người sao? "

"...!"

Lưu Linh dừng lại, suy nghĩ một chút, khóe miệng hiện lên một nụ cười, nụ cười có chút yếu ớt, đột nhiên hiện ra trên khuôn mặt vô cảm, làm cho nàng càng thêm tức giận không nhìn nữa, rất khó chạm vào.

Lưu Linh nói:" Quên đi, không trêu chọc hắn, không làm hắn tức đến khóc vì tathì trò này quả thực không vui rồi.

"

"...!"

Nghe xong lệnh quận chúa đi lấy áo dài cổ, các nàng nói thầm trong lòng: Thẩm đại nhân sao có thể bị công chúa làm cho khóc? Lại nói Thẩm đại nhân khó nói chuyện như vậy? Vậy mà quận chúa vẫn có thể chiêu dùng hắn, nhảy nhót tưng bùng như vậy thực cũng không dễ dàng."

Hơn nữa nụ cười vừa rồi của quận chúa, mang theo suy đoán, nhưng lại có nét e lệ ngọt ngào của một thiếu nữ, tuy rằng chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đối với những thị nữ đã theo công chúa nhiều năm này là cực kỳ hiếm thấy.

Lưu Linh chưa bao giờ là một thiếu nữ thẹn thùng, nàng sống điềm đạm và tỉnh táo, đối mặt với Lục công tử, nàng ấy sẽ luôn biết mình phải làm gì tiếp theo, nàng làm gì cũng tốt, nàng không cho phép mình có chút sai sót nào.

Sau khi gặp Thẩm đại nhân, tất cả thị nữ đều có chút kinh ngạc trước phong cách thô bạo của công chúa.

Có lẽ không phải như mọi người nghĩ, quận chúa tìm tới Thẩm đại nhân, hoàn toàn là để trả thù Lục công tử.

Có lẽ thật sự có tình yêu giữa công chúa và Thẩm đại nhân, chỉ là mọi người không có chú ý đến.

Mặc kệ lời đồn đoán của mọi người, mấy ngày nay Lưu Linh luôn mặc áo dài cổ cao khiến mọi người tò mò.

Tại mép hồ nước đang cho cá ăn, Từ Thời Cẩm đã trêu chọc nàng, "Mùa hè rồi, ngươi không thấy nóng? Hay là ngươi cùng Thẩm đại nhân đã làm gì chuyện gì không thể để lộ cổ cho người ta thấy?" Tất nhiên mọi chuyện xảy ra tại đây đều khó có thể qua mắt được Từ Thời Cẩm.

Lưu Linh liếc nàng một cái, "Ngươi nhìn, rất có kinh nghiệm nha."

Từ Thời Cẩm dừng lại, vẻ mặt mờ mịt, lại dịu dàng, "A Linh, chuyện của ta, ngươi luôn luôn biết rõ.

Cần gì phải hỏi?"

"Sự ích kỷ của ngươi, sẽ kéo Từ gia vào vũng lầy.

Nếu như ngày đó đến, ngươi cầu xin ta, ta cũng sẽ không cứu ngươi." Lưu Linh lạnh lùng nói, sắc mặt Từ Thời Cẩm có chút cứng ngắc, nhưng lại lay động quạt, không nói gì.

Lưu Linh chỉ tình cờ nhắc nhở một câu, Từ Thời Cẩm tinh thông mưu tính, là người của hoàng tộc, Lưu Linh không có hứng thú, thậm chí vì chuyện này mà nàng đã rời bỏ Nghiệp Kinh và Giang Châu vài lần.

Lưu Linh quay đầu hỏi có chút hứng thú, "Thẩm Yến nói khi ở Nghiệp Kinh, hắn có quen biết ngươi.

Ngươi biết hắn sao? Hắn là người như thế nào?"

Từ Thời Cẩm sững người một lúc, quay đầu lại, nhìn Lưu Linh một lúc lâu không lên tiếng.

Lưu Linh khó chịu với nàng, "Làm sao vậy?"

"A Linh, có thể ngươi không để ý.

Đây là lần đầu tiên ngươi tò mò về một người, muốn hỏi xem sau lưng hắn ta có chuyện gì." Từ Thời Cẩm kéo lấy Lưu Linh, cảm thấy tay nàng có chút lạnh, "Ngươi cùng người kết giao, nhưng chưa bao giờ quan tâm đến sau lưng của người khác có gì, không hỏi thân phận, lý lịch, gia cảnh, xuất thân..

Ngươi cái gì cũng không hỏi, cái gì cũng không để trong lòng..

sở dĩ như vậy năm đó ngươi mới đi cứu Lục Minh Sơn.."

"Lục Minh Sơn đã cùng ngươi tận năm năm mà cái gì ngươi cũng chưa từng tra qua quá khứ của hắn.

Thẩm Yến, ngươi quen biết hắn được bao lâu, lại muốn biết thêm về hắn ta..

A Linh, ngươi đặc biệt thích Thẩm Yến, đúng không?"

Đó là bởi vì Thẩm Yến không nói với nàng bất cứ điều gì, đó là bởi vì nàng không thể đoán được Thẩm Yến, không biết Thẩm Yến đang nghĩ gì, và nàng không biết phải làm gì tiếp theo.

Đó là bởi vì..

nàng tự nhiên có thể tìm ra hàng ngàn lý do cho chính mình, nhưng tại sao phải bận tâm? Nàng không phải là người không có khả năng chơi nổi.

Lưu Linh giọng nói không dao động, cũng không có tác động nào giống như lời của Từ Thời Cẩm.

"Không có đặc biệt thích chỉ là thích bình thường thôi."

Từ Thời Cẩm nhìn vào mắt nàng, nhưng không nhìn ra được suy nghĩ của Lưu Linh, đành phải từ bỏ.

Lưu Linh không biết gì về lai lịch của Thẩm Yến, nàng cũng không hỏi, Thẩm Yến kiêu ngạo như vậy, sẽ không chủ động nói cho với nàng.

Thẩm Yến cho rằng mình và Lưu Linh không giống nhau, đó là sự thật lớn, một người là công chúa, một người là Cẩm Y Vệ, miễn cưỡng xem ra vừa vặn, nhưng trên thực tế e rằng trở ngại không nhỏ.

Lưu Linh không biết gì về Thẩm Yến, nhưng Từ Thời Cẩm thì có.

Nàng biết xác suất Thẩm Yến kết hôn được với Lưu Linh thấp đến mức nào, nàng cũng biết khả năng tò mò về một người của Lưu Linh thấp đến đâu.

Lưu Linh là một người sống khổ tâm như thế nào.

Nàng xuất thân vinh quang, nhưng cho dù là ở bên phụ thân, bên ông nội hay bên Hoàng thượng, đều không có ai toàn tâm toàn ý chăm sóc cho nàng, nàng lớn lên như thế này vẫn luôn là tự dựa vào chính mình.

Từ Thời Cẩm cũng vậy, gia đình không mang lại gì cho nàng, phần nhiều là tổn thương, sống cho đến ngày nay, thoạt nhìn tốt như vậy đều dựa vào bản thân cả.

Từ Thời Cẩm luôn nghĩ: Giữa mình và Lưu Linh ít nhất phải có một người có được bóng dáng của sự hạnh phúc.

Hoa Khê kẹp liễu, mặt hồ phẳng lặng không gợn sóng, hoa đào trên đỉnh đầu tựa như mưa, dưới ánh mặt trời, bóng dáng của Từ Thời Cẩm phản chiếu trên mặt hồ như bồng bềnh, mờ ảo trong mưa hoa.

Giọng nói của nàng vẫn luôn duyên dáng và dịu dàng, "Thẩm đại nhân? Ta cũng không rõ.

Hắn nói cùng ta quen biết, ước chừng là trên hồ sơ.

Tình báo của Cẩm Y Vệ rất mạnh.

Nhân vật tên tuổi ở Nghiệp Kinh, Thẩm đại nhân nên có ấn tượng."

Lưu Linh ánh mắt hơi đổi.

Từ Thời Cẩm bật cười, "Đúng vậy, như ngươi suy đoán, Thẩm đại nhân hẳn là rất rõ Lục Minh Sơn.

Người Lục gia à..

chắc đã cùng với người Cẩm Y Vệ liên hệ rất nhiều.

Với Thẩm Yến Cẩm Y Vệ tay cầm thực quyền, nói cùng ta quen biết, chẳng bằng nói cùng Lục Minh Sơn có quen biết nhiều hơn."

Từ Thời Cẩm cười hả hê, "Mà hai nhân vật này, một người là vị hôn phu của ngươi, một người là người yêu hiện tại của ngươi, trái ôm phải ấp, khí vận ngươi thật tốt."

Lưu Linh cười không nổi.

Nàng trầm giọng hỏi: "Ngươi nói Lục Minh Sơn sẽ tới, khi nào thì tới?"

Nàng không muốn nhìn thấy Lục Minh Sơn.

"Ta nói dối ngươi, Lục Minh Sơn sẽ không tới." Từ Thời Cẩm cười sâu hơn, "Ít nhất khi ta rời khỏi Nghiệp Kinh, hắn không còn ở Nghiệp Kinh.

Về Lục gia của họ, ta cũng không tiện hỏi.

Ta chỉ biết, hắn ta đã lâu không về Nghiệp Kinh, nhưng ngươi đừng lo, một bên là vị hôn thê của hắn, bên là người yêu cũ của hắn, hai người như vậy lại đi cùng nhau, làm sao Lục công tử có thể ngồi yên được?"

Vậy trước khi trở lại Nghiệp Kinh, Lục Minh Sơn sẽ đến tìm nàng?

Lưu Linh tâm tình hạ xuống, tay chân phát lạnh, tình cảm trước kia của nàng đối với Lục Minh Sơn là thật, nàng không quên được, nàng sợ hãi hắn, không bao giờ muốn gặp lại, vì cái gì mà phải thấy mặt, nhất định phải gặp lại sao?

Với khả năng đánh người, và khả năng trả đũa, tại sao lại lãng phí sức lực để trở nên ngớ ngẩn?

Nàng cảm thấy thật là khó chịu.

Có chút không thoải mái, đầu choáng váng, Lưu Linh cảm thấy cổ như bị kim châm, như muốn thở không ra hơi, đưa tay sờ sờ cổ áo, trong lòng chợt nghĩ đến những đường chữ nhỏ trên cổ nàng.

Hôm đó nàng bị Thẩm Yến làm cho tức giận đến mức không chịu nổi, hiện tại lại thấy như tìm được động lực – có Thẩm đại nhân đang đứng phía sau, coi như con đường phía trước cũng không quá gian nan.

Chỉ là Thẩm mỹ nhân của nàng, đã quên nàng rồi sao?

Vì cái gì mà nàng không chủ động thì hắn liền không tìm nàng?

Trong lòng mới nghĩ đến đây, khi quay lại thì thấy Thẩm Yến đang ở trong sân.

Hắn không mặc phi ngư phục mà mặc một thân y phục màu đen bình thường, ống tay hẹp, tay áo bằng da màu nâu và thắt lưng rộng.

Đang ngồi trên một mái hiên bằng gỗ màu đen, một chân buông thõng xuống, một chân chống trên lan can, hai tay đặt trên đầu gối, tư thế ngồi rộng mở, thật hiếm có, vừa đơn giản lại vừa rõ ràng, nhưng thực tiêu sái vô song.

Thẩm mỹ nhân eo thon lưng hẹp, ngũ quan tuấn tú rõ ràng, quay đầu lại, ánh mắt thâm thúy, không biết có phải là ảo giác không, Lưu Linh luôn cảm thấy bị ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm tại cổ tròn trịa chặt chẽ của nàng hồi lâu, Lưu Linh vẻ mặt lãnh đạm, vành tai có chút đỏ lên.

Nàng hít một hơi, nhìn những thị nữ rồi đi đến bên người thanh niên trẻ đẹp đang ngồi trên hiên, giọng điệu bình thản, "Thẩm đại nhân, tìm ta có chuyện gì vậy?"

"Dẫn ngươi đi ngao du" Thẩm Yến thờ ơ hỏi, "Có đi hay không?"

"Là dẫn ta đi một mình à?"

"Ừm."

"Không có công vụ mang theo? Không phải tiện đường mà đi?"

"Ừm."

Lưu Linh hài lòng, "Thẩm đại nhân mời, ta không dám từ chối."

"Đi thôi." Thẩm Yến chống cằm gật gật đầu.

"Chờ một chút," Lưu Linh bình tĩnh nói ở Thẩm Yến ánh mắt trở lại, "Ta muốn thay quần áo."

"..."

Nhưng quần áo hiện tại của Lưu Linh cũng không đến mức trên đường sẽ gây chú ý.

Sau gần một tiếng đồng hồ, Thẩm Yến đợi đến khi Lưu Linh tắm rửa sạch sẽ, chẳng qua là thay quần áo, lại còn đang tắm rửa, thấy Thẩm Yến lên xuống trông thấy, Lưu Linh cũng trêu chọc, "Thẩm đại nhân, ngươi bỏ lỡ ta tắm rửa rồi, có hối hận không?"

Thường ngày là một cô nương lãnh đạm nhưng lại luôn chơi với hắn, ai có thể hiểu được mặt này của Lưu Linh?

Mà nàng này xanh nhạt váy lụa, quế lan quấn nhánh, một bước khẽ động, quả nhiên là phong lưu vô song.

Bỏ lỡ tắm rửa, ngươi có hối hận không? Chà, nếu hắn nói "Rất hối hận", Lưu Linh có bị hắn làm cho sợ hãi không?

Ánh mắt Thẩm Yến có chút mãnh liệt nhìn Lưu Linh, Lưu Linh dù cố làm cho Thẩm Yến kinh ngạc nhưng không nhận ra là Thẩm Yến đang vì nàng mà kinh diễm, trước khi phản ứng, Thẩm Yến đã bước tới, chạm vào gò má hồng đào lạnh lẽo của cô, với một giọng điệu bình tĩnh, "Đi thôi."

"Ngươi đưa ta đi dạo phố được không?"

"Được"

"Ngươi có thể mua cho ta vài món đồ không? Người khác đều làm vậy."

"Được"

"Nghe nói Ninh Châu có rất nhiều chuyện vui, ngươi có muốn cùng ta chơi hết thảy."

"Được"

"Ngươi muốn.."

"Được"

"Ta muốn.."

"Được"

* * *

Lưu Linh có chút không thích ứng kịp với sự thay đổi dịu dàng đột ngột của Thẩm Yến, mím môi, hắn nhìn dò hỏi, nàng lại giả bộ không có gì, nhanh nhẹn bước theo bước của hắn, nhưng giấu hai tay trong tay áo, đang lấm tấm mồ hôi vì phấn khích.

Nàng ở phía sau một bước, nhìn bóng lưng cao lớn của Thẩm đại nhân, trầm tư: Hắn nguyên lai dễ nói chuyện như vậy, thật là tốt.

Nàng thích cách hắn đối xử tốt với mình như vậy, sủng nịnh nàng.

.