Công Ngọc

Chương 6: Tranh Chấp

"Chó cậy thế chó, có gì mà hung hăng?"

...

Tuyết rơi đầy trời, đủ loại quan lại hạ triều. Thương Châu dẫn theo mười mấy quan văn, dáng vẻ vô cùng vội vã.

"Thương tỷ tỷ muốn đi đâu thế này? Ngoài cung tuyết phủ trắng đường, không bằng bây giờ ta mời tỷ tỷ tới Lãng Xuân phường thưởng trà nghe khúc..."

Người ngăn cản Thương Châu chính là Binh Bộ tư mã Tiêu Thừa Diệp. Kẻ này chỉ là công tử bột, bao lâu nay cũng đạt được kha khá quân công, ngày thường không có chuyện gì thì đều muốn quấn lấy nàng.

Thương Châu ra hiệu cho những người phía sau đi trước, cụp mắt hành lễ cùng cấp với hắn: "Tiêu tư mã, Hoàng Thượng muốn triệu đại thần Nội phủ, Lễ Bộ và Công Bộ tới Lan Chiêu điện một chuyến, bàn lại việc trùng tu Nội Thư các. Nội Thư các đã lệnh cho hạ quan tới đây xem thử để nghĩ chiếu lệnh còn cần gì."

Tiêu Thừa Diệp vừa nghe, tức cười: "Nội Thư các? Không phải năm ngoái đã thảo luận về việc này rồi sao? Đến Học viện cũng chẳng được chuẩn bị chu đáo đến như thế, đám thái giám hầu hạ trong Nội phủ toàn là người bỉ ổi đê tiện, còn muốn đọc sách gì nữa?"

Thương Châu: "Là Hoàng Thượng muốn bàn lại."

"Nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết tại sao Hoàng Thượng lại muốn bàn lại. Cẩu thái giám đúng là biết nhảy nhót, một người đắc đạo thăng thiên vẫn không thỏa mãn, còn muốn cất nhắc hết cả con nuôi cháu nuôi của mình, chẳng bằng cắt sạch sinh mệnh văn võ bá quan trong triều đi, đổi hết những người nắm giữ triều chính thành hoạn quan ấy."

Thương Châu có chút lúng túng.

Tiêu Thừa Diệp thấy nàng như vậy, nhanh chóng tự tát vào miệng, nhẹ giọng động viên: "Tỷ tỷ tốt, từ nhỏ ta đã ở trong quân doanh hỗn tạp, quen với ô ngôn uế ngữ rồi, ngươi coi như không nghe thấy đi."

Thương Châu sửa lại: "Thương thị lang."

Tiêu Thừa Diệp cười cười: "Được được, là Thương thị lang, Thương thị lang."

Thương Chiêu không muốn nói nhiều với hắn, lấy lý do làm công sự, đi tới Lan Chiêu điện.

Tiêu Thừa Diệp đuổi theo nàng hai bước, không ngờ lại gặp được thống lĩnh cấm quân Phương Tể đang dẫn đội ngũ cấm quân tới đây tuần tra.

Từ xa, Phương Tể đã trông thấy bóng dáng Thương Châu, vừa nhìn về phía Tiêu Thừa Diệp bèn thầm nở nụ cười, đi tới chắp tay cúi đầu: "Tiêu tư mã, Thương thị lang là trụ cột quốc gia được Yến tướng coi trọng, cũng chẳng thể ném bổng lộc quan lớn đi mà gả tới chỗ ngươi, chen chúc trong một gian phòng chật chội cùng ngươi đâu."

Cấm quân vốn lệ thuộc vào Binh Bộ, nhưng chi hộ vệ Hoàng gia này lại không thuộc về quân đội, là người hầu nội cung. Từ sau khi quyền lợi của Nội phủ cực thịnh, quyền điều hành cấm quân cũng bị giao vào tay Nội phủ, danh chính ngôn thuận trở thành chó săn của Hách Thuận. Hiện nay đối với Binh Bộ, cấm quân chỉ còn là hư danh, đến sát hạch mỗi tháng cũng do thái giám quản lý, bổng lộc phát xuống cũng từ Nội phủ mà ra.

Mấy năm trước, Binh Bộ đã cảm thấy cấm quân chân đạp hai thuyền, vừa nghe lệnh bên ngoài vừa hướng về Nội phủ, nháo ra bao chuyện không vui rồi.

Bây giờ Binh Bộ mất đi thực quyền điều khiển cấm quân, cấm quân lại tuân theo chủ mới, người của hai bên chung đụng ngoài cung, một lời không hợp khó tránh khỏi lao vào đánh chửi nhau, thường ngày cũng chẳng thèm để ý tới mặt mũi.

Tiêu Thừa Diệp nhìn Phương Tể không vừa mắt từ lâu rồi, cũng mau mồm mau miệng, nhéo họng chế giễu: "Há, nói cũng hay lắm, con nuôi của cẩu thái giám tới sủa trước mặt gia đấy à? Có gan thì sủa thêm hai tiếng nữa gia nghe."

"Đang trong Hoàng thành, ngươi nói ai là chó..."

"Chó cậy thế chó, có gì mà hung hăng? Trước mặt Hoàng Thượng ta cũng dám nói như thế! Chỉ tiếc mỗi Thường Nhạc tay không địch mười lại khuất phục làm phó thống lĩnh thủ hạ của cẩu tôn tử!"

Phương Tể nghe hắn nói mỗi câu một tiếng "cẩu", giận không nhịn nổi mà gào lên: "Ông đây không đánh nổi Thường Nhạc, há lại không đánh được ranh con chưa đủ lông đủ cánh này sao!"

Gã nắm chặt cán kiếm, nhẫn nhịn không phát tác, thuộc hạ cũng tiến lên khuyên can gã không nên tính toán với Tiêu Thừa Diệp.

Tiêu Thừa Diệp thấy hai bên có người can ngăn, miệng càng không tha cho ai: "Đánh, ngươi đánh đi! Tiểu gia đây đường đường chính chính là Binh Bộ tư mã, mười bốn tuổi đã theo tiên hoàng và Yến tướng cùng giành chính quyền, luận về phẩm, luận về chức quan, luận về công danh, từ trên xuống dưới cấm quân cũng phải gọi ta hai tiếng gia gia!"

Phương Tể đã muốn coi như thôi, lời này lại càng như đang châm dầu vào lửa, kiếm bay từ trong bao ra, chỉ trong chớp mắt đã rạch ra một vết máu mỏng manh.

Tiêu Thừa Diệp ngây người.

Hắn bụm mặt sửng sốt nửa ngày, cuống họng khô khốc, không ngờ được Phương Tể sẽ động thủ thật, lại còn cầm kiếm hành hung!

Tiếng thở của hắn trầm xuống, cũng không thèm để ý tới ai nữa mà lao thẳng về phía Phương Tể, phá thanh hô to: "Mẹ nó! Tiểu gia đây liều mạng với ngươi!"

...

Ngụy Dịch và chư thần nghị sự trong Lan Chiêu điện không lâu đã có cung nhân vội vã tới báo.

"Hoàng Thượng, có chuyện rồi! Cấm quân và người của Binh Bộ đánh nhau ngoài Trường Minh điện! Thường thống lĩnh đã dẫn người đi ngăn lại, cũng không biết là có chịu nghe khuyên nhủ không!"

Nghe thấy là cấm quân xảy ra chuyện, Hách Thuận sốt ruột chất vấn đầu tiên: "Đang yên đang lành, sao cấm quân lại động tay với người của Binh Bộ?!"

"Hồi bẩm công công, mấy cung nhân đi ngang qua nói, Tiêu tư mã hạ triều, trên đường xuất cung đụng phải Phương thống lĩnh, không biết tại sao hai người họ lại xảy ra tranh chấp, có lẽ là do nóng đầu lên, bèn động thủ. Khởi đầu cũng chỉ là tư oán của hai người Tiêu tư mã và Phương thống lĩnh, những hộ vệ và cấm quân khác cũng muốn khuyên can, vừa vặn Binh Bộ cũng phái mấy ban sai vào trong cung, thấy tư mã đại nhân đánh nhau, giận giữ muốn đi giúp, lúc này mới là châm dầu vào lửa, khiến cả hai bên đều đánh nhau."

"Trùng hợp đến thế sao?" Đầu ngón tay Ngụy Dịch vuốt nhẹ tay vịn long ỷ, hỏi: "Hôm nay người của Binh Bộ vào cung làm gì?"

Có quan chức Công Bộ tiến lên trả lời: "Hoàng Thượng, nửa tháng trước Khải Phong binh đã quét sạch cứ điểm dư nghiệt tại kinh đô và những vùng lân cận, mặc dù chưa bắt được người nhưng lại thu về một nhóm khí giới được chế tạo gấp gáp. Theo quốc luật, Binh Bộ phải đưa những vũ khí và khí giới này tới quốc khố kiểm kê, sau đó mới được nhập vào kho của tam Ty. Đám vũ khí này không phải con số nhỏ, không xong trong một ngày được, cho nên mấy ngày hôm nay Binh Bộ đều phải vào trong cung kiểm kê."

Hách Thuận vẫn cảm thấy đây là việc nhỏ không đáng kể: "Là ai động thủ trước?"

"Nghe người ta nói, là, là Phương Tể đại nhân động thủ..."

"Chớ có nói bậy!"

Quan chức mặc áo bào tím ngồi gần Ngụy Dịch nhất chợt đặt mạnh cốc trà lên bàn sách, tiếng leng keng vang lên lanh lảnh, nhất thời trong phòng yên lặng như tờ, đến Hách Thuận cũng phải nhẫn nhịn không nói.

Người kia dáng ngồi nghiêm chỉnh, uy phong lẫm liệt, trầm giọng nói với Ngụy Dịch: "Đám cấm quân trong Hoàng thành thường ngày hung hăng tàn ác, gây hấn khắp nơi, coi rẻ hoàng uy, hoàn toàn không có kỷ cương, chưa từng nghe thấy việc thế này, nếu không nghiêm trị e là người trong thiên hạ sẽ chế nhạo không thôi. Nhiều lời vô ích, không bằng dẫn những người phạm tội tới đây thẩm vấn đã."

Ngụy Dịch gật đầu: "Làm theo lời Yến tướng nói đi."

Không lâu sau, ba mươi, bốn mươi người bị Thường Nhạc dẫn vào trong điện, người nào người nấy mặt mày sưng húp, cơn giận còn chưa tiêu tan, dù quỳ gối trong phòng nhưng vẫn có tư thế sẵn sàng cắn xé nhau trước ngự tiền.

Đúng như dự đoán, Tiêu Thừa Diệp nổi giận đùng đùng cáo trạng trước tiên: "Hoàng Thượng, là Phương Tể động thủ trước! Gã ỷ mình là cấm quân ngự tiền, đao đeo bên hông, gã muốn giết thần! Vết thương trên mặt thần là từ kiếm của gã mà ra! Nếu thần không nhanh nhẹn, e là đã chết không minh bạch trong cung rồi!"

Phương Tể đuối lý, tuy nhiên vẫn cố gắng cãi: "Rõ ràng là ngươi nói năng lỗ mãng, nhục mạ Hách công công trước!"

Cằm Tiêu Thừa Diệp chỉ hận không chọc được lên trời: "Cẩu thái giám làm loạn trong cung, còn âm thầm cử thêm thái giám đi học, rõ ràng ông ta muốn náo loạn triều cương, mưu tư quyền thế, há có lý nào lại không được mắng!"

Hắn không giữ mồm giữ miệng, cũng chẳng thèm để ý đến Hách Thuận còn đang ngồi đằng trước, âm giọng vang khắp cung điện.

Hách Thuận giận đến sôi gan, câu "làm càn" vừa tới bên mép, chỉ thấy Yến Hồng đã bưng ngay cốc trà bên cạnh lên, đập lên người Tiêu Thừa Diệp.

Trà nóng bắn tung tóe lên thân hắn, trên tay còn vương thêm mấy vết sứ cắt vào.

Tiêu Thừa Diệp thấy là Yến Hồng giội, đáy lòng cuối cùng cũng sinh ra một tia e sợ, hoàn toàn không còn dáng vẻ kiêu ngạo, lập tức thuận theo cúi đầu, không còn dám cuồng ngôn: "Hạ quan biết sai..."

Yến Hồng thong dong đứng dậy: "Sao lại là ngươi sai được. Cha ngươi là anh hùng, năm đó lâm trận giết địch vì nước, trước khi chết còn ủy thác bổn tướng chăm sóc ngươi. Mấy năm qua, ngươi trưởng thành lại chẳng hiểu đúng mực, không rõ lễ nghi, là bổn tướng có lỗi với cha ngươi."

Đáy lòng Tiêu Thừa Diệp bất bình, vừa nghe ông ta nhắc tới cha mình, vành mắt liền đỏ.

Yến Hồng bái về phía ngự tòa: "Hoàng Thượng, Tiêu Thừa Diệp này phóng đãng thịnh khí, hôm nay nóng giận tổn hại bộ mặt Hoàng gia, e là khó có thể tiếp tục đảm nhiệm chức vụ Binh Bộ tư mã. Thần cho là, đẩy hắn rơi xuống làm lại ty lục phẩm, phạt ở nhà tự xét lại một tháng, phạt bổng lộc một năm."

Những lời này của Yến Hồng thoạt nhìn như đang trừng phạt Tiêu Thừa Diệp, nhưng chưa chắc đã là không ép Hách Thuận phải bỏ rơi đứa con nuôi Phương Tể này.

Ông ta chỉ đơn giản là muốn cho chư vị đang ngồi đây biết, Tiêu Thừa Diệp là dòng dõi của công thần khai quốc, còn là nghĩa tử của thừa tướng, ẩu đả gây chuyện trong cung cũng chỉ bị giáng cấp, miễn chức, răn đe mà thôi.

Mà Phương Tể cùng lắm chỉ là một con chó được Hách Thuận đề bạt, lần này còn rút kiếm ra tay trước, dù có Thiên Vương Bồ Tát đảm bảo, gã cũng phải lăn từ vị trí thống lĩnh cấm quân xuống.

Đáy lòng Ngụy Dịch hiểu rõ, nhưng với lời giải thích kín kẽ không lỗ hổng của Yến Hồng, thân là Quân chủ, trước mặt người khác cũng không có đạo lý không đáp ứng.

"Chuẩn."

Thương Châu bên cạnh làm việc nghiêm minh, sau khi nghe chỉ lập tức đề bút viết chiếu.

Hách Thuận tối tăm mặt mũi, hít một hơi lạnh, lúc này đã là cưỡi hổ khó xuống. Ông ta cũng biết chẳng thể giữ được Phương Tể, sợ là chuyện trùng tu Nội Thư các hôm nay lại phải kéo dài thời hạn, tổn binh hại tướng.

Nhưng ông ta không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể thuận thế mà làm, vì vậy đành tiến đến bên tai Ngụy Dịch: "Hoàng Thượng, còn phải xử trí Phương Tể, tuyệt không thể bên trọng bên khinh được."

Phương Tể vừa nghe nói, đáy lòng run lên, bất chấp tất cả mà dập đầu từng lần trên đất đến sứt da rách thịt, cắn răng nói: "Hoàng Thượng, thần có tội! Thần không nên vì tư oán mà động thủ với Tiêu Thừa Diệp! Thần, thần... Cam nguyện từ chức thống lĩnh cấm quân!"

...

Diễn Khánh điện, Thiên điện.

"Nhị gia, thời cơ vừa vặn, chuyện đã thành."

Cách một lớp giấy dán cửa sổ, Lâm Kinh Phác lạnh nhạt "ừ" một tiếng với người bên ngoài, lại lấy một quân cờ đen từ trong rổ ra, tự đánh cờ với mình.

Ngụy Dịch vẫn tính là có lòng tốt, sợ y dưỡng bệnh nhàm chán vô vị, sáng sớm đã đưa tới một bàn cờ và một bản sách dạy đánh cờ dùng để giết thời gian.

"Chỉ là không ngờ rằng lần này Yến Hồng lại khiến ngọc đá cùng nát, chủ động bẩm tấu, khiến Khải Đế bãi chức Tiêu Thừa Diệp."

Tay cầm cờ của Lâm Kinh phác thoáng dừng lại, cười cười: "Ngọc đá cùng nát cái gì, cùng lắm là lấy bạc đổi vàng mà thôi. Phóng tầm mắt khắp lục Bộ, đâu đâu cũng là nhân mã của Yến Hồng, ném đi một Binh Bộ tư mã thì đã làm sao, cũng chẳng khó khăn thêm chút nào. Huống hồ Tiêu Thừa Diệp còn trẻ, tương lai muốn phục chức cũng không phải chuyện gì khó. Trái lại là Phương Tể kia, với Hách Thuận, chức thống lĩnh cấm quân này cũng không chỉ đơn giản là thân tín đâu."

"Thần không hiểu." Người ngoài cửa sổ công khai thỉnh giáo.

Lâm Kinh Phác hạ cờ, bố cục bàn cờ nhất thời sáng suốt không ít: "Sau lần này, e là cấm quân lại quay về với Binh Bộ rồi."

...