Gió Đêm Và Anh Dịu Dàng Nhất

Chương 10: Thượng Hải*

Edit: Hinh

Sở Mạt vừa đi ra liền thấy Kỷ Tuân đang đứng ở phía bên kia của hàng rào.

Anh mặc áo sơ mi đen và quần tây, vẫn đẹp trai như vậy. Trên người anh toát ra một loại hơi thở cao quý, hoàn toàn tách biệt với mọi người, anh cứ đứng thẳng tắp ở đó, cách Sở Mạt còn chưa đến năm bước chân.

Trong nháy mắt khi thấy anh, tim cô bất giác đập nhanh hơn.

Thấy Sở Mạt, khuôn mặt tái nhợt của Kỷ Tuân xuất hiện một nụ cười, tuy nhạt nhẽo, nhưng lại có cảm giác dịu dàng.

Bàn tay cô không ngừng đổ mồ hôi, tim lại càng đập nhanh hơn, vừa có chút hồi hộp, lại có chút khó chịu. Bốn tháng không gặp, cô cũng không biết nên dùng thái độ gì để đối mặt với anh nữa.

Có lẽ việc bà Lâm qua đời là một đả kích rất lớn đối với anh, Kỷ Tuân thật sự gầy đi rất nhiều. Vốn dĩ anh không phải là người có ngoại hình cường tráng này nọ, nên màu đen của áo sơ mi lại càng làm anh thêm gầy yếu hơn. Kỷ Tuân cắt tóc rồi, kiểu tóc sạch sẽ gọn gàng này dường như là bộ phận duy nhất có thể khiến anh thoạt nhìn có cảm giác nhanh nhẹn và ấm áp hơn.

Nhìn thấy sự tối tăm trong con ngươi của anh, chóp mũi Sở Mạt đầy xót xa, giọng nói của cô có chút run rẩy, “Kỷ Tuân.”

Kỷ Tuân đưa tay xoa xoa đầu cô, trong mắt hiện lên ý cười, tiếng nói trầm thấp vang lên, ”Phơi nắng đen thôi mà.”

Xa cách bốn tháng trời, động tác này một lần nữa được lặp lại, cảm giác quen thuộc trong nháy mắt đã chọc thủng trái tim Sở Mạt, cảm giác nhớ nhung, lo lắng, ân hận và cả những rung động ở đáy lòng đều chen chúc nhau mà chui ra. Sở Mạt cầm lấy tay Kỷ Tuân, nước mắt tràn đầy hốc mắt, ”Chuyện của bà Lâm, em xin lỗi…”

Bốn chữ* này vừa phát ra, ánh mắt của anh trở nên ảm đạm một cách rõ rệt.

[*] Bốn chữ: Ở bên Trung là bốn nha, “Tiểu Lâm bà bà”. Hinh rút ngắn lại thành bà Lâm.

”Đều là quá khứ cả rồi.”

Anh ngắt lời cô, sau đó tỏ ra thoải mái mà nhìn dời tầm mắt, cúi đầu cầm lấy vali của cô, ”Vất vả rồi, một mình em mà phải đẩy hai cái vali lớn như vậy. Đưa tôi, tôi cầm giúp em.”

Anh luôn chăm sóc cho cô như vậy.

Sở Mạt cũng không ngăn anh lấy vali của cô, chỉ là trong phút chốc khi anh chuẩn bị xoay người, cô đột nhiên ôm lấy anh.

”Kỷ Tuân, xin lỗi vì em không thể ở bên cạnh anh vào lúc đó. Bây giờ em đã đến đây rồi, em sẽ giúp anh chia sẻ vui buồn, được không?”

Mùi hương ngọt ngào và nhiệt độ cơ thể của Sở Mạt đột nhiên ập tới làm thể xác và tinh thần của Kỷ Tuân giật mình, anh sửng sốt chừng ba giây, mới chậm chạp nâng tay lên.

Cảm nhân được động tác của anh, Sở Mạt tưởng anh muốn đẩy cô ra, cánh tay liền rút về.

Nhưng anh không làm vậy.

Kỷ Tuân chậm rãi đưa tay ôm lấy lưng Sở Mạt, để cằm cô gác ở vai mình, sau khi xác định sẽ không làm cô cảm thấy không thoải mái, anh xiết chặt vòng tay lại, sau đó thở dài, một hơi rất nhẹ bên tai cô.

***

Kỷ Tuân lái xe đến, Sở Mạt biết chiếc xe đó, là chiếc xe đón anh ở trong thôn lúc trước.

Nhìn thấy chiếc xe này, cô như sáng tỏ điều gì.

Bà Lâm mất rồi, Kỷ Tuân cũng không còn lý do gì để tiếp tục ở lại nơi đó cả, nên anh mới lên Thượng Hải.

Kỷ Tuân để vali đồ của cô ở ghế sau xe, đóng cửa xe lại thì thấy cô ngẩn người ở đó, anh mở cửa xe cho cô, ”Ngẩn ra ở đó làm gì vậy? Lên xe.”

”À, được.” Cô lấy lại tinh thần, cười cười với anh.

Đầu thu, Thượng Hải vẫn còn dư âm của mùa hè, không khí ẩm thấp bám ở mặt đất rồi lại phản chiếu lên làn da của con người, đi ra ngoài dưới thời tiết như vậy chẳng dễ chịu xíu nào.

Kỷ Tuân lái xe đưa Sở Mạt đến trường học, giúp cô báo danh, rồi lại cầm vali của cô lên phòng ký túc xá, cả đầu đều đầy mồ hôi.

Sở Mạt đưa cho anh một tờ khăn giấy ướt, ”Lần đầu em thấy anh đổ mồ hôi.”

Kỷ Tuân cầm lấy, cười nói: ”Đúng là rất ít khi tôi đổ mồ hôi.”

Nhận thấy cuối cùng gương mặt của anh cũng có chút sức sống, tâm trạng của Sở Mạt cũng thả lỏng không ít.

Hình như cô là người đầu tiên đến ký túc, sau khi để sắp xếp vali trong phòng xong, Kỷ Tuân nói trước tiên để anh dẫn cô ra ngoài ăn cơm.

Sở Mạt vẫn còn xa lạ với nơi này, mà Kỷ Tuân hình như cũng không quá quen thuộc với đường xá ở đây, vì cả một đường đi đến nhà hàng anh đều phải dùng phần mềm chỉ đường.

Kỷ Tuân chọn một nhà hàng có thể nhìn thấy cảnh đầu bếp nấu món ăn, không chỉ yên tĩnh mà phong cảnh cũng đẹp, phong cách bố trí vừa nhìn đã biết giá chắc chắn không rẻ.

Quả nhiên.

Sở Mạt nhìn menu, một dĩa củ sen ngâm mật ong tận 260 tệ, sợ đến nỗi suýt nữa cắn trúng đầu lưỡi mình.

Kỷ Tuân còn đang nghiêm túc chọn món, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa nhìn menu của Sở Mạt, ”Sao vậy?”

Sở Mạt nhìn xung quanh thấy không ai chú ý đến mình, cô mới dựng menu lên che khuất mặt, nhỏ giọng nói: ”Hay là chúng ta đến chỗ cạnh trường học ăn đi, đồ ăn ở đây mắc quá.”

Kỷ Tuân vừa nghe xong, anh ngẩn ra, sau đó bật cười, ”Không sao đâu.”

Thấy anh không nghe lời cô khuyên, Sở Mạt nhíu mày: ”Một món ở đây đủ để chúng ta ăn được mấy bữa cơm đó, anh có đủ tiền không?”

Kỷ Tuân cảm thấy bộ dáng nhíu mày này có chút thú vị, nụ cười trên mặt càng tươi hơn, cũng học theo cô đem menu che khuất mặt, ghé sát vào nhỏ giọng nói: ”Đừng lo lắng, vẫn đủ tiền mời em ăn một bữa.”

Dứt lời, anh đưa tay xoa xoa đầu Sở Mạt, trong mắt chứa ý cười dịu dàng, còn có chút cưng chiều.

Sở Mạt bị nụ cười của anh cuốn hút, lúc lấy lại tinh thần thì Kỷ Tuân đã gọi món xong rồi.

”Kỷ Tuân, sau này anh phải cười thường xuyên lên.” Sở Mạt nhìn chăm chú vào anh, lâu rồi cô chưa thấy mặt anh, cũng không biết trong khoảng thời gian này anh làm những gì, lúc vừa nhìn thấy Kỷ Tuân, sự tối tăm trong mắt anh đánh thẳng vào trái tim Sở Mạt. Tuy rằng đối với anh như vậy cũng không xấu, nhưng cô vẫn thích Kỷ Tuân tươi cười hơn.

Kỷ Tuân nhìn về phía cô, ánh mắt càng dịu dàng hơn, anh gật gật đầu, nụ cười trên môi lại tươi hơn, ”Được.”

Bữa cơm này giá lên đến tận bốn con số, lúc Kỷ Tuân tính tiền cũng chú ý hơi tránh không cho cô nhìn, nhưng cô vẫn thấy. Trên đường quay về trường, cô hỏi trêu anh, ”Có phải là anh trúng thưởng không hả?”

Kỷ Tuân nghĩ nghĩ, cười nhạt: ”Xem như là vậy.”

Anh vừa dứt lời, hệ thống xe lại hiện lên thông báo có điện thoại, vốn dĩ anh chỉ định dùng điện thoại để kết nối Bluetooth với xe rồi nghe nhạc. Nhưng khi nhìn đến tên người gọi hiển thị trên màn hình, nụ cười trên mặt anh nhạt đi không ít, anh đeo tai nghe điện thoại lên, giọng nói âm u.

”Ừ, tôi biết rồi. Tôi sẽ đến đó sau, để bọn họ bắt đầu trước đi.”

Đầu dây bên kia dường như đang thúc giục Kỷ Tuân đi đến đâu đó, giọng nói của anh vẫn trong trẻo như cũ nhưng lại pha chút lạnh lùng làm Sở Mạt cảm thấy xa lạ. Ấn tượng của cô về Kỷ Tuân là anh đều dịu dàng với mọi người, cô chưa bao giờ thấy Kỷ Tuân dùng giọng điệu lạnh nhạt như vậy nói chuyện với ai bao giờ.

Trong lúc Sở Mạt còn đang ngẩn ra, thanh điệu của anh lại càng trầm hơn, anh nói với điện thoại: ”Được rồi, tôi nói là tôi sẽ đến sau mà, cứ vậy đi.” Dứt lời, anh nhanh nhẹn cúp điện thoại.

Một giây trước khi cuộc gọi bị cúp, Sở Mạt nghe thấy có một giọng nói lo lắng gọi ”Kỷ thiếu.”

”Là đồng nghiệp của anh à?” Cô cẩn thận hỏi, ”Hay là anh để em xuống ở ven đường đi, em có thể tự gọi xe về trường mà.”

”Không có gì đâu.” Kỷ Tuân dường như đã bị chuyện vừa rồi làm ảnh hưởng, tuy anh trả lời rất nhanh, nhưng giọng nói vẫn còn lạnh lùng.

Biết là anh không nhằm vào mình, nhưng Sở Mạt vẫn có chút mất mác, cô cụp mắt xoa xoa góc áo, nhỏ giọng nói: ”Thật xin lỗi, lúc anh nói sẽ đến đón em, em còn chưa rõ là anh có bận việc khác không, làm phiền anh rồi.”

Cảm nhận được sự suy sụp trong giọng nói của Sở Mạt, Kỷ Tuân ý thức được vừa rồi mình có chút thất thố, anh nhíu nhíu mày, với tay phải sang sờ sờ tóc mái của cô, ”Dọa em rồi phải không? Xin lỗi em, Sở Mạt, là do tâm trạng của anh không được tốt lắm, chuyện này không liên quan gì đến em.”

Từ đầu Sở Mạt chỉ cảm thấy có chút mất mát thôi, nhưng anh vừa nói xong, dường như cô cũng cảm thấy có chút ủy khuất. Nhưng hiện tại không phải thời điểm mà cô có thể phát cáu được, cô biết điều đó.

Cảm thấy tầm mắt của Kỷ Tuân vẫn đang đặt trên người cô, Sở Mạt điều chỉnh lại cảm xúc trên mặt một chút, ngẩng đầu mỉm cười một cái, bày tỏ cô không sao cả.

Rất nhanh đã tới trường học. Hôm nay là ngày báo danh nên có rất nhiều người đến, vừa ăn một bữa cơm về thôi mà bên ngoài cổng trường đã dán thông báo không cho xe bên ngoài chạy vào. Vốn Kỷ Tuân muốn xuống xe tiễn cô vào trong, nhưng Sở Mạt lại đè bàn tay đang tháo đai an toàn của anh lại.

”Anh không cần tiễn em đâu.” Sở Mạt nói, ”Anh có việc gấp phải đi mà, em tự đi vào được.”

Kỷ Tuân vẫn còn tự trách vì chuyện vừa rồi, anh hối hận nhìn Sở Mạt, một lần nữa nói: ”Thật xin lỗi, tôi…”

”Anh không cần xin lỗi!” Cô ngắt lời anh, biểu cảm trên mặt rất nhẹ nhàng, ”Hôm nay anh đã đến đón em, còn mời em ăn cơm nữa, anh không chê em phiền là được rồi, giờ còn muốn tiễn em vào trong à!”

Kỷ Tuân cụp mắt, ”Sở Mạt, sao tôi có thể chê em phiền chứ.”

”Vậy là được rồi!” Sở Mạt nói xong thì tháo đai an toàn của cô ra, dùng tốc độ cực nhanh mở cửa xe xuống, Kỷ Tuân còn chưa kịp ngăn lại. Cô đi vòng ra sau lấy túi đồ nhỏ của mình, đóng cửa, sau đó đứng ở cửa sổ xe vẫy vẫy tay với Kỷ Tuân, ”Được rồi được rồi, anh nhanh đi đi, em muốn đi mở ra cuộc sống Đại học của mình, bye!”

Dứt lời, cô xoay người đi vào trường.

Kỷ Tuân bên trong xe chỉ có thể thấy được bóng dáng nhỏ bé của Sở Mạt, chứ không thấy được biểu cảm mất mác của cô.

Thật xin lỗi, Sở Mạt.

Mãi đến khi không nhìn thấy bóng dáng cô nữa, ánh sáng dịu dàng trong mắt của Kỷ Tuân mới biến mất, anh khởi động xe rồi chạy xa khỏi trường học.

***

Lúc Sở Mạt vừa về đến ký túc xá, tình cờ gặp hai vị phụ huynh đi từ phòng ký túc của cô ra, cô đoán là phụ huynh của bạn cùng phòng.

Cô đẩy cửa phòng ra, quả nhiên bên trong có thêm hai cô gái, đều đang sắp xếp lại đồ đạc ở trên giường.

Phòng của các cô là dạng ký túc cho bốn người, dưới mỗi cái giường sẽ có một cái bàn để học. Trong phòng cũng có một cái ban công, phòng tắm và toilet, điều kiện sống cũng không tệ lắm. Giường của Sở Mạt ở phía bên phải của cửa phòng.

Thấy Sở Mạt đi vào, hai cô gái lập tức ngừng công việc trên tay rồi vây quanh cô, vô cùng nhiệt tình tiếp đón như bạn bè thân thiết.

Trong đó có một nữ sinh mặc áo tay lở và quần bò, nhìn sơ qua thì có vẻ là rất có khí chất nam nhi, thẳng thắng cởi mở. Cô ấy vươn tay ra với Sở Mạt: ”Xin chào, tớ là Nghiêm Thiến Thiến, cậu có thể gọi tớ là Tiểu Nghiêm hoặc là lão Nghiêm, nhưng đừng gọi tớ là Thiến Thiến nhé.”

Sở Mạt bị màn chào hỏi của cô nàng làm bật cười, cầm tay cô ấy nói: ”Tớ là Sở Mạt, cậu có thể gọi tớ là Tiểu Sở hoặc gọi tớ là Đại Sở, dĩ nhiên, gọi Mạt Mạt cũng được.”

Nữ sinh có gương mặt tròn tròn, mắt cũng tròn tròn nghe xong thì cầm lấy tay hai người, cất lên giọng nói vô cùng ngọt ngào, ”Tớ là Đường Đường, các cậu có thể gọi tớ là Đại Đường Đường, Tiểu Đường Đường hoặc Đường Đường! Hì hì, có phải là rất ngọt không?”

Câu này vừa phát ra, Sở Mạt và Nghiêm Thiến Thiến đều cười ra tiếng, ”Ngọt, rất ngọt!”

Mọi người chỉ vừa mới tốt nghiệp cấp ba, những gương mặt hiện ra trước mắt vẫn tràn đầy sự ngây thơ hồn nhiên của tuổi trẻ, họ nhìn nhau rồi cười to một trận, tình hữu nghị đơn thuần cứ như vậy mà dựng lên.