Hôn Nhân Tàn Khốc: Tổng Tài Lãnh Khốc Cầu Xin Buông Tha

Chương 1: Thương tâm

" Choang "

Hàn Duật hất đổ mọi thứ trên bàn ăn . Hai mắt anh đỏ ngầu , trên trán nổi gân xanh , anh gào lên

- " Tô Nhược . Tôi nói cô cút , cô nghe có hiểu không ? Không cần cô phải giả nhân giả nghĩa . Cút ! "

Tô Nhược khóc nức nở , nghẹn ngào nói

- " Duật , em không phải giả nhân giả nghĩa . Em là muốn nấu cơm cho anh , muốn chăm sóc anh "

Hàn Duật không đáp lại , anh lặng thinh nhìn cô , lúc sau cười lớn . Cái giọng cười ấy khiến trái tim của Tô Nhược không khỏi xót xa .

Tô Nhược đem lòng yêu thầm Hàn Duật . Rõ ràng lúc đầu chỉ muốn âm thầm theo dõi anh nhưng là khi Hàn Duật có bạn gái con người cô lại trở nên vô cùng ác độc .

Cô nhẫn tâm hãm hại người yêu của Hàn Duật . Khiến anh xảy ra tai nạn xe cô rồi lại làm như mình thành ân nhân cứu mạng khiến cho Hàn Phu Nhân vô cùng cảm kích , bà tổ chức hôn lễ cho hai người , coi cô như con gái mình duy chỉ có Hàn Duật là chán chét , khinh thường sự giả tạo của cô . Nhưng Tô Nhược một mực cố chấp điên cuồng vì thứ tình yêu xa xỉ mà quên mất mình không còn cách nào có thể quay lại được nữa . Mãi mãi mắc giam trong sự điên cuồng của mình quên mất đi rằng Hàn Duật không hề yêu cô . Chẳng hề yêu cô !

————

Tô Nhược kìm nén sự đau lòng nhìn người mình yêu quan hệ với người phụ nữ khác . Là cô không có tư cách . Là cô không đủ địa vị trong cuộc sống của anh nên không có quyền yêu cầu Hàn Duật phải làm gì cả . Tô Nhược quay lưng rời đi thật nhanh . Vừa bước vào phòng của mình liền bật khóc nức nở . Tô Nhược cô không phải lần đầu trải qua cái thứ đau tê tâm như này nhưng mà chỉ là cô không sao chấp nhận nỗi đau này được .

- " Hàn Duật , em yêu anh nhiều đến như vậy mà tại sao anh không thể chấp nhận em ? "

Đêm tĩnh lặng . Tiếng khóc thương tâm của Tô Nhược rơi vào tai của Hàn Duật khiến anh dâng lên cỗ chua xót mà ngay cả bản thân cũng không thể hiểu . Là càng hận cô sẽ càng để ý đến cô ? Hay là bởi yêu cô nên mới đau lòng đến vậy . Hàn Duật chưa từng không chấp nhận với chuyện gì cả nhưng giờ đây lí do này khiến anh hoảng sợ . Anh vội vàng phủ nhận , nhắm mắt chìm vào giấc ngủ .

Hai căn phòng , người khóc kẻ làm ngơ . Người đau , kẻ phiền muộn . Cái thứ tình yêu hận đan xen này vẫn là không có hồi kết .

————

- " Duật . Hôm nay đã tròn 1 năm ngày cưới của chúng ta . "

Tô Nhược vui vẻ nói với Hàn Duật . Anh đang quay lưng lại với cô , lạnh nhạt trả lời

- " Tôi không coi cô là vợ "

Tâm can của Tô Nhược bị lời nói của Hàn Duật cứa vào . Cô nuốt nước mắt , cố nặn ra nụ cười

- " Anh muốn ăn món gì ? Em lập tức làm ! "

Hàn Duật liền không chịu nổi , anh cầm ly rượu trên tay ném về phía chỗ cô đứng . Ly rượu bị ném vào tường nhưng mảnh thuỷ tinh bay ra lại cứa vào mặt cô .

Tách ! Trên mặt Tô Nhược xuất hiện vết xước dài , máu nhỏ giọt chảy xuống .

Hàn Duật đờ người , mắt nhìn xuống hai tay rồi lại nhìn lên khuôn mặt của Tô Nhược . Tô Nhược tuy đau nhưng vẫn cười tươi . Cớ sao ? Cớ sao cô lại cố chấp như vậy cơ chứ ? Chỉ cần buông tay thôi , tự buông tha cho bản thân là cô sẽ yên ổn . Nhưng Tô Nhược không thể buông tha Hàn Duật . Cô không gặp anh sẽ vô cùng nhớ . Nhớ ặ tàn nhẫn , nhớ sự lạnh nhạt ấy . Có phải cô điên rồi hay không ?

Hàn Duật bước ra khỏi Hàn Gia , lên chiếc xe của mình và lao đi . Không hề quay đầu lại , không hề bận tâm đến người phía sau luôn dõi theo anh .

Hết Chương I