Hôn Nhân Tàn Khốc: Tổng Tài Lãnh Khốc Cầu Xin Buông Tha

Chương 2: Hóa ra yêu anh cũng khiến anh ghê tởm như vậy

Không ai biết được , không ai hiểu được vì sao Tô Nhược lại yêu Hàn Duẫn nhiều đến như vậy . Có lẽ ngay cả chính bản thân của Tô Nhược nữa . Cô yêu anh đến mức không thể làm chủ bản thân . Yêu anh cố chấp , yêu anh điên cuồng như con thiêu thân lao vào lửa . Yêu hèn mọn , yêu bỏ đi cả tự trọng của bản thân . Nhưng rốt cuộc thứ cô nhận lại là sự lạnh lùng , chán ghét và khinh thường của Hàn Duẫn . 

Tô Nhược từng nghĩ rằng , chỉ cần bạn gái của anh rời đi , anh sẽ yêu thương cô như cô ấy , cho dù cô là thế thân . 

Tô Nhược cũng từng nghĩ rằng , chỉ cần ở bên anh ấy thôi là đủ rồi . Nhưng con người vốn rất tham lam mà Tô Nhược cũng như vậy . Ở bên anh ấy thì lại khao khát tình yêu của anh . Đứng cạnh bên anh lại muốn được nắm tay anh . Cứ như vậy , cuối cùng cô trở nên cố chấp và điên cuồng . Dùng mọi thủ đoạn để đạt được tình yêu của anh . 

  Tô Nhược từng nghĩ đến chuyện rời đi vì biết mình sẽ chẳng có kết cục tốt . Nhưng mà cô rời đi , cô lại lưu luyến hình bóng anh . Cô lưu luyến mọi thứ thuộc về Hàn Duật . 

 Tô Nhược uống một ngụm sữa ấm . Vị sữa rất ngọt nhưng lại không khiến sự cay đắng trong cô nguôi ngoai đi phần nào . Tô Nhược đặt cốc sữa xuống bàn kính , tiến lại gần phía cửa sổ . Bây giờ đang là mùa đông nên trời rất lạnh , lòng cô cũng vì vậy mà lạnh theo . Tô Nhược lấy máy điện thoại gọi cho Hàn Duật . Mặc dù biết anh sẽ rất lạnh nhạt nhưng cô muốn nghe thấy giọng nói của anh . 

- '' Alo , A Duật ? ''

 - '' Cho hỏi cô là ai vậy ? '' 

 Khi mà đầu dây bên kia vang lên là tiếng phụ nữ , cả người Tô Nhược cứng đờ lại . Cô run rẩy nói tiếp

 - '' Tôi là vợ của A Duật . Xin hỏi , anh ấy đâu rồi ? ''

- '' À ra là cô Tô Nhược , tôi là bạn học của Duật . Anh ấy đang trong WC , lát nữa tôi sẽ bảo anh ấy gọi lại cho cô nhé ? '' 

 - '' Thì ra là vậy , cảm ơn cô ! ''

 Tô Nhược tắt máy nhưng nỗi lo sợ của cô lại ngày càng lớn dần . Nét căng thẳng hiện lên rõ rệt trên khuôn mặt cô .

 --------- 

 - '' A Duật , anh về rồi sao ? ''

 Hàn Duật về tới Hàn Gia là lúc 11 giờ đêm , tuy rằng Tô Nhược đang ngủ nhưng khi nghe thấy tiếng bước chân của anh cô liền nhanh chóng tỉnh giấc . Hàn Duật không nói gì . Anh coi cô như là không khí , mặc kệ cô hỏi gì cũng làm ngơ . 

 - '' Anh đi làm về có mệt không A Duật ? ''

 - '' Anh ăn tối chưa ? ''

 - '' Dạo này rất nhiều việc bận sao ? ''

 - '' Anh vừa đi tiếp khách phải không ? Trên người anh có mùi rượu . ''

 Tô Nhược cắn chặt môi , cô nuốt nước mắt , nghẹn ngào hỏi - '' Anh có tình nhân đúng không ? Anh với cô ta qua lại bao lâu rồi hả ? '' Choang ! Hàn Duật ném cốc nước trong tay mình xuống đất như muốn nói với Tô Nhược rằng cô đang chạm đến giới hạn của anh . - '' Tô Nhược , cô là cái gì mà dám quản tôi ? Hả ? ''

 Anh gầm lớn , tay bóp chặt cổ tay cô . Nước mắt Tô Nhược lúc này rơi xuống , rõ ràng trông rất đáng thương vậy mà rơi vào mặt của Hàn Duật lại khiến anh sinh ra sự chán ghét tột độ . Anh hất tay ra cô liền ngã xuống đất .

 - '' Cô còn khóc sao Tô Nhược ? Kết cục ngày hôm nay chẳng phải do cô tự tìm lấy sao ? Tôi từng ước mơ có một gia đình hạnh phúc , một người vợ , người con để tôi chăm sóc yêu thương nhưng Tô Nhược , tình yêu của cô làm tôi phát sợ , phát kinh lên được ! Cô chỉ vì yêu mà dám làm cả những việc xấu xa , giả tạo như vậy , cô thử nói xem , sao tôi có thể yêu cô được đây ? ''

 Hóa ra yêu anh cũng là sai lầm ?

 Hóa ra yêu anh cũng khiến anh ghê tởm ?

 Hàn Duật , cớ sao lại làm như vậy với em ?

 - '' Anh cũng có thể giả vờ yêu thương em mà ? Có thể nói '' anh yêu em '' mà ? Em rất muốn được nghe cho dù là lời nói dối . Hàn Duật , anh mau nói đi ! ''

Nước mắt thẫm đấm khuôn mặt Tô Nhược nhưng cô vẫn cười lớn . Cười lớn như vậy nhưng tâm can đầm đìa máu ? Cười lớn như vậy nhưng nước mắt lại chảy dài ? Tô Nhược cô đau lòng như vậy ai thấu cho cô ?

 Hết Chương Thứ Hai