Quán Trà Nostalgia

Chương 8: 8 Lời Khuyên

Mùa đông tới rồi.

Tuyết rơi phủ đầy nền đất.

Khi trời lạnh thế này, người ta luôn muốn uống một thức uống ấm áp.

Thế là ngẫu nhiên mấy ngày nay, trà của tôi lại đắt hàng.

Suy cho cùng, mọi thứ lại trở về với trật tự của nó.

Chàng Hiệp Sĩ chỉ là một trong số đông những người khác dám đứng lên bảo vệ thành Xavia.

Mất đi một người, đối với họ, không phải là mất mát quá lớn.

Cái họ quan tâm nhiều nhất, là vì sao Chàng Hiệp Sĩ lại quen biết Gã Có Sừng, liệu cậu ta có phản bội lãnh thổ này không...

Tôi biết, mình không thể kể cho cả thế giới nghe những gì đã xảy ra giữa hai người họ.

Chàng Hiệp Sĩ không phải là thánh, Gã Có Sừng lại là kẻ thù không đội trời chung; nhìn theo khía cạnh nào thì chuyện này cũng không thể chấp nhận được.

Nhưng hơn cả, là một lí do mà không ai dám nói ra miệng: Chàng Hiệp Sĩ đã đi ngược lại số đông, đã đi ngược lại những gì người ta mong chờ ở cậu.

Đó là lí do lớn nhất khiến mọi người cố gắng đạp cậu ra khỏi đỉnh núi của danh vọng.

Vì sự truy đuổi của người dân, Chàng Hiệp Sĩ buộc phải trốn đi.

Cậu không thể tránh ở nhà tôi mãi được, nên chỉ có một nơi duy nhất mà cậu ta có thể ở lại: Lâu đài của Gã Có Sừng.

Đây là một quyết định nguy hiểm, khi để con người ở lại lãnh thổ của ác quỷ.

Nhưng thái độ của Bộ Xương Mama đối với cậu hiệp sĩ đã hòa hoãn hơn, và có lẽ là khúc mắc tình cảm giữa Chàng Hiệp Sĩ và Gã Có Sừng đã được giải quyết.

Ừ thì hai người họ chưa nhanh đến mức làm người yêu đâu, chỉ là mối quan hệ của họ đã tốt hơn một chút...

Tôi vui vẻ lau dọn quầy pha chế đã được sửa sang lại.

Từ giờ trở đi, sẽ ít đi vài người bất lịch sự đến quán tôi phá đám.

Trời lạnh thế này thì cho dù mình đồng da sắt đến đâu thì cũng khó có đủ can đảm để mà đối đầu với cái rét được.

Dù đang là buổi trưa, tuy nhiên không hề có một chút ánh nắng nào lọt qua những đám mây che kín bầu trời cả.

Khi tôi đang chìm trong suy nghĩ của chính mình, tiếng chuông cửa đã kéo tâm trí tôi lại.

Cánh cửa mở khẽ khàng, và bước vào trong là một cô gái.

Ồ không, cô ta có một cặp sừng trên đầu, hai cái sừng nhỏ thôi, và nước da đỏ đậm như bị cháy nắng.

Những dấu hiệu này cho tôi biết đây là nữ quỷ.

Tôi không bất ngờ lắm, vì ngoài Gã Có Sừng thì cũng nhiều ác quỷ và quái vật từ lãnh thổ của hắn sang đây uống trà nói chuyện với tôi.

Cô nàng đến trước mặt tôi và cúi đầu chào với tư thế đẹp mắt.

"Chào ngài Saron.

Quỷ vương bệ hạ muốn đặt một cốc trà từ quán trà Nostalgia của ngài."

"Ồ, cốc trà nào đấy, cô gái? Tiêu chuẩn của cốc trà là gì?"

"Quỷ vương bệ hạ muốn một cốc trà có tên Hạ Cổ Điển."

"Chỉ thế thôi hả? Được rồi, để lát tôi mang qua cho, cô về đi."

"Cảm ơn ngài.

Tôi sẽ đi thông báo lại cho quỷ vương bệ hạ."

Nữ quỷ đầu cũng không quay lại để nhìn đường, giữ nguyên tư thế lùi ra đằng sau và cửa quán tự động đóng lại sau khi cô nàng đi khỏi.

Nếu có ai vô tình thấy cảnh này giữa đêm khuya thì có khi khóc thét mất.

Thế mới nói, lãnh thổ của ác quỷ toàn những tài năng kì lạ.

Tôi để nguyên liệu cần thiết vào trong ấm đun trà.

Hạ Cổ Điển à, loại trà này ngọt không khác Xuân Cổ Điển là mấy.

Chỉ khác là thay vì đem lại cho người uống cảm giác thư giãn sau ngày dài mệt mỏi, thì loại trà này lại đem tới sự ấm áp của mùa hè.

Nhưng Gã Có Sừng không ưa ngọt, hẳn nhiên hắn sẽ không dưng mà chọn trà này.

Lại còn đặt mang về nữa chứ..

Thế thì cốc trà này chắc chắn là dành cho người đang nương nhờ nhà hắn rồi.

Suy cho cùng thì tình yêu vẫn là thứ khiến người ta thay đổi nhất, nhỉ?

Một lần nữa, tôi đi tới lâu đài của Gã Có Sừng tọa lạc ở Thành Phố Hoàng Hôn.

Tôi không đi vào kiểu lén lút nữa, mà đường đường chính chính bước vào ở cổng lớn.

Khụ, tầm này tôi cũng muốn đi đường chính để chứng tỏ mình tử tế đã.

Nữ quỷ trước đó đi đặt trà giúp Gã Có Sừng đứng chờ tôi ở sảnh đầu của lâu đài.

Cô nàng đưa tôi đi qua những cầu thang dài đằng đẵng vô tận, giống như không có điểm dừng.

Trèo cửa sổ nhiều quá quen nên tôi cũng quên mất cái lâu đài này to bự tới mức nào.

Những khung ảnh sáng tối chớp nháy xuất hiện mỗi nơi chúng tôi đi qua.

Cho tới khi tôi thêm lần nữa đứng trước cánh cửa khắc họa công phu, tôi cảm thấy chân mình như không xương mất rồi.

Cánh cửa không đóng chặt, tạo ra một khe hở nhỏ.

Thôi thì vẫn phải tỏ ra lịch sự, tôi giơ nắm tay lên định gõ cửa.

Nhưng trước đấy, những giọng nói trong phòng vang lên, và theo bản năng tôi dừng lại, dán sát vào cửa để nghe rõ.

"Đột ngột quá." Giọng Gã Có Sừng rõ mồn một tràn qua khe cửa "Con không nghĩ bố sẽ trở về sớm như vậy."

* * * Bố?

Nghi ngờ dấy lên trong lòng tôi.

Tôi ôm lấy cái hộp giấy trong lòng, trấn tĩnh bản thân.

Một giọng nói khác lành lạnh vang lên, vừa xa lạ vừa quen thuộc, khiến tôi hoảng hốt.

"Bố muốn xem con có làm tốt công việc của mình hay không thôi.

Cũng đã lâu thế rồi mà.."

Tại sao quen thuộc như vậy? Mắt phải của tôi nhói lên từng hồi, giống như đang quay lại khoảnh khắc địa ngục ngày ấy.

Tôi hít thở thật sâu, tay run lên trong vô thức.

Tiến lại gần thêm một bước, tôi nhìn qua khe cửa để có thể nhìn rõ người mà Gã Có Sừng gọi là bố.

Người đàn ông đứng quay lưng về phía cửa.

Tuy nhiên, chỉ bóng lưng của y thôi cũng khiến người ta cảm thấy áp lực.

Mái tóc trắng trải dài trên tấm áo choàng màu tím, hài hòa đến lạ lùng.

Lộ ra ở trên đầu y, là cặp sừng nhọn hoắt không kém gì Gã Có Sừng.

Gã Có Sừng, đứng đối diện y, cười để lộ răng nanh nhọn hoắt như một đứa trẻ.

"Ôi chào, con của lãnh quỷ thì tất nhiên là cái gì chả làm được.

À không, giờ con phải gọi bố là Cyprus chứ nhỉ?"

"Choang"

Hộp giấy trong lòng tôi rơi xuống đất.

Tách trà trong hộp cũng rơi ra, vỡ toang.

Nước trà thấm vào trong thảm, để lại một vệt màu sẫm bắt mắt.

Tôi lùi lại, đau đớn bên mặt và trong ngực ngày càng lớn hơn, gần như không thể chịu nổi.

Cả cơ thể run lên lẩy bẩy, tôi phải dựa vào tường thì mới đứng vững.

Một bàn tay nắm lấy vai tôi, khiến tôi hoảng loạn quay lại.

Là Chàng Hiệp Sĩ.

"Chủ quán? Anh sao đấy, bị mệt à? A!" Cậu ta để ý tới những mảnh vỡ dưới thảm "Gã Có Sừng đặt trà ở chỗ anh phải không nhỉ? Anh bị trượt tay?"

Cậu trai tóc vàng ngồi xổm xuống định nhặt mảnh sứ lên, nhưng tôi ngăn lại.

Tôi miễn cưỡng mỉm cười.

"Hình như hắn ta đặt cho cậu đấy, Hạ Cổ Điển có phải gu của hắn đâu.

Mà tôi lại để đổ mất.."

"Có sao đâu.

Để tối nay tôi qua quán của anh đi.

Lâu rồi tôi có được uống cốc trà tử tế ở quán anh đâu."

"À, ừ.."

Chàng Hiệp Sĩ và tôi đứng nói chuyện với nhau vài phút, sau đó tôi đi về.

Tôi sợ, nếu như mình ở lại thêm giây nào nữa, thì tất cả những bí mật, những thứ tôi cố gắng che giấu sẽ xõa bung ra như những sợi chỉ mất.

Bằng cách này hay cách khác, những thứ đấy rồi sẽ bị phơi bày ra ánh sáng.

Nhưng tôi không muốn sự thật được tiết lộ từ trong miệng y.

Không phải bây giờ, không phải lúc này.

* * *

Gần đông rồi, nên trời tối nhanh hơn thường.

Tôi rửa tách chén trong tâm sự não nề, đồ sứ chạm vào nhau lách cách.

Chìm đắm quá sâu vào suy nghĩ, tôi không để ý tới tiếng chuông cửa reo lên, và có người đã đứng trước quầy pha chế.

"Chủ quán?"

"..."

"Chủ quán."

"..."

"Chủ quán!"

"À hả?"

Chàng Hiệp Sĩ ngồi trên ghế, nghiêng đầu nhìn tôi, vẻ mặt lo lắng.

Tôi xốc lại tinh thần, bắt đầu hỏi những câu hỏi tiêu chuẩn.

Cậu ta chỉ muốn một cốc trà có vị ngọt nhẹ, kèm theo một câu hỏi thăm về sức khỏe của tôi.

Tôi ổn mà, thực sự rất ổn, chỉ không ổn về mặt tinh thần thôi.

Một cốc Tình Đầu được đặt trước mặt Chàng Hiệp Sĩ, là cốc trà thử nghiệm.

Tôi đã muốn tạo ra thức trà mới lâu rồi, nhưng gần đây nhiều chuyện quá nên tôi không có thời gian nghiên cứu kĩ.

Trà có vị ngọt nhẹ, không đậm đà như Xuân Cổ Điển, cũng không thiếu đường như Tình Ngọt Đắng.

Ôi chà, nếu Gã Có Sừng cũng ở đây nữa là vừa xứng luôn.

Thế thì tiến độ vụ cá c..

vụ mai mối sẽ tiến triển nhanh hơn cả dự đoán! Tôi không thực sự quan tâm tới bữa tiệc nào cả, tôi chỉ muốn hai người họ nhanh chóng ở bên nhau thôi.

Bởi vì làm gì có ai đoán trước được tương lai như thế nào..

"Chủ quán này, mấy hôm nay anh buồn phiền chuyện gì à? Nếu được thì anh cứ kể với tôi." Chàng Hiệp Sĩ bất ngờ nói, trong khi vẫn đang chăm chú nghiên cứu cốc trà của mình.

Tôi nhún vai "Chẳng sao hết, ai cũng có nỗi ưu phiền riêng mà.

Hơn nữa, cậu hiệp sĩ đây không phải đang lo âu chuyện của Gã Có Sừng sao?"

Chỉ mới nói thế thôi, mà mặt Chàng Hiệp Sĩ đã đỏ hết cả lên.

Đúng là tuổi trẻ có khác, tôi thầm nghĩ.

Đâu có như thời tôi ngày xưa, làm gì cũng phải giấu giấu giếm giếm, kể cả có là chiến đấu vì người mình yêu đi chăng nữa.

Mà thôi, thời ấy là của quá khứ rồi, đoạn tình cảm ngày xưa tôi cũng chẳng muốn nhớ.

Nhưng nhỡ chuyện tình của Chàng Hiệp Sĩ và Gã Có Sừng cũng kết thúc giống của tôi thì sao, có một sad ending thì sao? Phải, hai người họ chính là mảnh ghép còn thiếu của nhau, nhưng liệu bọn họ có nhận ra? Tôi nhìn Chàng Hiệp Sĩ vẫn đang chăm chú uống cốc trà của mình, lặng lẽ thở dài.

"Chàng Hiệp Sĩ này, Gã Có Sừng có nhận ra cậu thích hắn không?"

"Thích..

Cái gì cơ?" Chàng Hiệp Sĩ giật nảy mình, mặt đỏ lên với tốc độ mắt thường thấy được "Chủ quán, anh đừng trêu tôi nữa có được không?"

"Tôi đang nói chuyện chính sự đây."

Cả hai chúng tôi im lặng trong chốc lát.

Cái sự do dự xuất hiện ở trên cậu hiệp sĩ giống hệt tôi ngày đó.

Tôi đi ra ngồi trên chiếc ghế cạnh cậu, khoác tay lên vai cậu một cách thân mật.

"Nếu như cậu do dự, thì hẳn là cậu cũng chưa chắc chắn lắm ha? Hay là thật ra cậu chỉ giả vờ thôi?"

"Tôi đâu có giả vờ thích!" Chàng Hiệp Sĩ kêu lên, giọng nhỏ dần "..

Cyril.."

"À há, thế là cậu thừa nhận rồi nhé!" Tôi bật cười, trước sự ngượng ngùng của cậu trai tóc vàng.

Ngồi thẳng dậy, tỏ ra thật nghiêm túc, tôi bắt đầu khuyên nhủ những lời từ đáy lòng mình.

"Nghe này, cậu biết mối quan hệ hiện giờ của hai cậu mờ mờ ảo ảo lắm không? Gã Có Sừng thì có lẽ còn thể hiện rõ nét hơn, nhưng cậu thì cứ lu mờ kiểu gì ấy.

Cái cách cậu thể hiện tình cảm của mình khiến người khác thấy bối rối hơn là cảm thấy an tâm.

Cậu có bao giờ nghĩ rằng điều đó là lí do Gã Có Sừng không dám nói gì về..

mối quan hệ của hai cậu không?"

"Tôi..

vậy thì tôi phải làm sao chứ?"

"Làm liều thôi.

Cứ mạnh dạn lên, không là mất chồng đấy."

"Bọn tôi còn chưa là một cặp nữa!"

Dù có vẻ ngượng ngùng và chưa chắc chắn, nhưng ở đáy mắt cậu, tôi đã thấy sự quyết tâm kì lạ.

Hẳn rồi, đến nước này mà không quyết tâm thì mới lạ.

Có lẽ không lâu sau, tôi sẽ nhận được tin vui cũng nên.

Cái ngày ấy, không còn xa nữa đâu..

Chỉ cần y không chen chân vào việc này, thì mọi việc sẽ suôn sẻ cả..