Viêm Ngữ

Chương 18

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tác giả: Vi Sinh Noãn

Kouen biết được đầy đủ sự kiện nướng bồ câu đã là ba ngày sau.

Hôm đó, Kouen hiếm khi nhàn nhã, dùng xong bữa tối thì vào thư phòng đọc sách, đang đọc đến đoạn khó hiểu làm anh đau đầu nhất trong tấm da dê viết bằng văn tự Toran thì Konan bưng trà tiến vào. Thừa dịp Kouen phẩm trà, Konan thuật lại toàn bộ việc mình xúi giục Judal đi nướng bồ câu ăn.

Konan dùng lời thông minh, cụp mi rũ mắt đứng trước án. Kouen nhìn là biết cô đang làm vẻ thôi, hoàn toàn không có ý nhận sai chút nào hết.

"Trả thù Koumei rất quan trọng với nàng?" Kouen không phán đoán ngay, mà tò mò hỏi Konan.

Konan vốn báo cáo với Kouen, Kouen hỏi thì trả lời đúng sự thật.

"Đúng vậy, vì như thế lòng ta mới cân bằng. Koumei-sama đưa cho ngài thế lực một phương cùng một Hoàng tử phi tượng trưng, tặng cho ta lại là tuyệt lộ. Tuy nói có lẽ đại khái Koumei-sama giống Kouen-sama, cho rằng ngài sủng ta nên chuyện có Vương phi cũng không khiến ta bối rối nhiều..."

"Ta không nghĩ như vậy, ta nghĩ gì hẳn nàng hiểu chứ." Kouen ngắt lời Konan, cười như không cười chỉnh lại cho đúng.

Konan dừng một chút, nghe lời sửa miệng, "Koumei-sama hẳn là nghĩ chuyện có thêm một Hoàng tử phi cũng không khiến ta bối rối, nếu thực sự có ảnh hưởng thì cậu ta cũng vui vẻ đứng xem. Cậu ta cũng không có ác ý muốn đẩy ta vào chỗ chết, là chân thành suy xét cho ngài. Nhưng sự chân thành đó suýt đã gϊếŧ ta cũng là thật, may mà Kouen-sama là một nam nhân tốt mới hoá giải nguy cơ cho ta. Ta đã từng cận kề cái chết, lúc nói "thỉnh gϊếŧ ta trước" với Kouen-sama cũng đã suy nghĩ kỹ, cho nên đối với Koumei-sama đẩy ta vào bóng ma tử vong, không làm gì thì ta nghẹn không chịu được, không chịu được thì sẽ luôn nghĩ về nó. Koumei-sama thích những con bồ câu đó, nhưng cũng chưa đến mức ảnh hưởng công vụ, ta cũng không có làm quá mà? Những con còn lại ta tính chờ Koumei-sama đại hôn thì đồng loạt thả cho chúng bay, càng vinh dự và xinh đẹp, không phải sao?"

Konan chân thành nhìn Kouen.

"Nói đạo lý rõ ràng, thật ra tác phong của nàng vẫn trước sau như một thôi, lấy lắm cớ như vậy làm gì."

Vốn nên là lời trách cứ, bị Kouen nhẹ nhàng bâng quơ nói ra, thoáng chốc mang thêm ý sủng nịch. Anh buồn cười trêu chọc, "Nàng và Koumei cũng thật là.... Nếu không có ta, có phải đến mức không gϊếŧ đối phương thì không yên không?"

Thái độ của Kouen hiển nhiên là không truy cứu. Đây vốn không phải chuyện gì lớn, Koumei vẫn xử lý công vụ như thường, sẽ không chỉ vì mấy chục con bồ câu mà tụt IQ làm ra hành động cáo trạng, nếu Konan không nói, Kouen căn bản không biết.

Hoàn thành xuất sắc mục đích báo cáo, Konan nhẹ nhàng hẳn, thuận miệng chế nhạo: "Nếu không có ngài, ngài cho rằng ta sẽ ngu ngốc đối lập với Koumei-sama?"

Kouen ngẩn ra, đáy lòng chợt loé qua tia không vui... Xem như tức giận? Nếu không có anh, Đông chinh tiến tới Tenka hẳn sẽ do Koumei lãnh đạo, người Konan quy hàng sẽ đổi thành Koumei, như vậy...

"Kouen-sama?"

Mãi lâu sau không có được đáp án, thần sắc Kouen lại nghiêm túc, Konan nhẹ nhàng vỗ vai anh, thu được Kouen cau mày thoáng nhìn qua, sau đó hoa mắt một cái đã bị anh ôm vào lòng.

"Nếu đổi là Koumei Đông chinh đến Tenka, nàng sẽ làm thế nào?"

"Lựa chọn của ta sẽ không thay đổi, vẫn sẽ đi quy phục, nhưng nói vậy kết quả sẽ khác đi rất nhiều. Koumei-sama có nhận ta hay không là một vấn đề, nếu nhận thì sau khi Đông chinh kết thúc sẽ ném ta ở Tenka, hoặc vì bình ổn sự phẫn nộ của nhân dân sẽ xử tử ta, nếu không cần, ta sẽ dùng con dân Raku cùng nhau chống lại hiểm cảnh. Hy sinh cho tổ quốc thì ta không làm được, sau khi Raku bại thì đào vong tới Leam hoặc Magnoshutatt đi."

Cứ việc vẫn có từ làm Kouen không vui, nhưng nghe được suy nghĩ này của Konan, Kouen lại cảm thấy thoải mái hơn.

"Sao thế? Ngài lo giá trị vũ lực của Koumei-sama không đủ, không bắt được Tenka? Hẳn là không đâu, nếu không có ngài, quân đội tiến công năm đó sẽ là Koumei-sama, hắn cũng sẽ trưởng thành theo cách khác? Cho dù không đạt được tới tiêu chuẩn của ngài, tốt xấu cũng không đến mức ngay cả năng lực sinh tồn cũng có vấn đề như bây giờ." Konan nằm trong lòng Kouen, cười tủm tỉm bôi đen Koumei.

"Nhưng dù thế nào cũng chỉ là tưởng tượng mà thôi, có lẽ sẽ tốt hơn, có lẽ sẽ xấu hơn, giả thiết này không có ý nghĩa thực tế gì lắm, nghĩ nhiều lại là lo sợ không đâu. Khó có khi ngài nghe lâu như thế lại không ngắt lời, hơn nữa vừa mới bắt đầu còn nhẹ nhàng thở phào một cái. Ai nha, có chuyện gì đúng không, Kouen-sama?"

Konan chọc chọc chòm râu của Kouen, cười đến giảo hoạt.

"Được rồi, nghiêm túc chút đi."

Kouen bắt lấy tay của Konan, hơi dùng sức kéo cô ra khỏi lòng mình, để cô đứng bên cạnh.

"Nàng tới đúng lúc lắm, có một vài việc ta muốn hỏi cái nhìn của nàng."

"Về... Cái này sao?"

Konan dựa bên án thư, đầu ngón tay lướt qua tấm da dê còn đang mở đặt trước mặt Kouen, chỉ vào một hàng chữ Toran phức tạp trong đó.

Konan biết văn tự Toran, trước là sensei dạy, sau là Kouen dạy. Bây giờ Konan đang chỉ lên một từ - "thế giới".

"Ngài đang hỏi một vấn đề làm ta khó xử đó nha." Konan nhấp miệng cười khổ.

"Không sao, vì suy nghĩ của nàng và ta khác nhau, ta muốn nghe cách giải thích của nàng, nói nghe đi."

Quan điểm của Konan và anh khác nhau khá nhiều, điểm này Kouen hiểu trong lòng. Chung quy là Konan rất ngoan, lúc Đông chinh thì ra sức, vâng theo quyết định của anh, làm nữ nhân của anh thì thận trọng từ lời nói đến việc làm, dù anh không để ý cũng sẽ cẩn thận tránh đi khi anh có công vụ. Kouen cho rằng không cần phải mạnh mẽ sửa lại lý niệm của Konan, có khi nghe ý tưởng của cô một chút cũng có thu hoạch ngoài ý muốn.

"Ngài sẽ thất vọng, Kouen-sama."

"Ta muốn biết, cái nhìn của nàng về thế giới này."

Ý chí của Kouen không thể dao động, Konan khuyên lại một lần cũng không có kết quả, đành phải tòng mệnh.

"Nói ngắn gọn, ta cho rằng đây là một thế giới kỳ quái."

"Kỳ quái?"

"Đúng vậy, cách thế giới này tồn tại quá kỳ quái. Kouen-sama từng nói ngài đã hỏi Djinn, các Djinn tự xưng là do vua Solomon sáng tạo ra, nhưng lại không chịu để lộ nửa lời về vua Solomon. Như vậy, vua Solomon, Djinn, mê cung, kim thần khí, những thứ đó tồn tại thế nào, có ý nghĩa gì với thế giới này đây?"

"Mấy năm trước, khi mê cung đầu tiên đột nhiên xuất hiện, bị Sinbad kia chinh phục, vì sức mạnh và khối tài sản khổng lồ, khiến thế nhân xua như xua vịt, nhưng vì sao mê cung phải xuất hiện chứ? Vì dâng hiến sức mạnh và tài phú cho người chinh phục, cho bọn họ năng lực có thể thay đổi thế giới sao? Vì sao lại có các vị vua do Djinn lựa chọn? Có tư chất trở thành vua? Như vậy, số lượng Djinn đông đảo chọn ra các vị vua khác nhau, là vì muốn họ đối lập chém gϊếŧ nhau phân tách thế giới, hay đó là cuộc đua của họ, người thắng cuối cùng sẽ đứng trên đỉnh thế giới?"

"Trước mắt không nói sau khi vị vua được chọn chết, Djinn sẽ thế nào, giản lược giả thiết rằng, có ba khả năng: Một là Djinn hoàn toàn tiêu vong; Hai là Djinn trở lại mê cung, chờ đợi người chinh phục tiếp theo; Ba là, chủ nhân chết vì tranh đấu giữa những vị vua được chọn, Djinn sẽ phục vụ người thắng làm chủ nhân mới."

"Nếu là giả thiết thứ nhất, có thể phán đoán mê cung bị gọi ra, Magi lựa chọn vị vua, đó là có kế hoạch muốn lợi dụng thế hệ nhân loại này để hoàn thành một mục đích nào đó, thế giới chỉ là bàn cờ. Nếu là giả thiết thứ hai, thế giới liên tục giao một sức mạnh lớn cho nhân loại, vậy Djinn sẽ trở thành mấu chốt trong cuộc chiến tranh quyền đoạt thế, nhóm các vị vua được chọn sẽ xung đột, khiến toàn bộ thế giới phân loạn? Nếu là giả thiết thứ ba, Djinn tồn tại là vì chọn ra vị vua thống nhất thế giới, vậy hà tất phải cuốn thế giới vào chiến tranh, chức trách của Magi là chọn ra vua, chỉ dẫn vận mệnh đi đúng hướng, ba vị vua, sau đó toàn bộ Djinn thần phục, thế giới lập tức sẽ thống nhất."

"Ý của nàng là, ba Magi, số lượng lớn vương thần khí, Djinn, tất cả những điều này đều là vì muốn thế giới phân liệt sao?"

"Đây cũng là điểm kỳ quái. Hành động của các Magi, dị trạng của thế giới đều khiến ta cảm thấy thế giới không mong muốn thống nhất, nhưng Rukh lại hướng về dòng chảy, ý chí của Rukh là ý chí của thế giới, điểm này sẽ không sai. Thế giới giống như bị người thao túng, chờ mong hòa bình, không mong thống nhất, hai ý chí này cùng tồn tại. Có lẽ vì thần thao túng thế giới này cho rằng thống nhất cũng không thể mang lại hoà bình, hay là thần không đành lòng vì nhìn thấy cái giá phải trả để được thống nhất đi."

"Ta là ma pháp sư, vốn nên theo Rukh, theo ý chí của thế giới, nhưng ta lại không thể hoàn toàn đồng ý. Thế giới có thống nhất hay không cũng không thể ngăn được chiến tranh, nó sớm muộn gì cũng đến."

Konan cười tự giễu.

Kouen trầm ngâm hồi lâu mới nói: "Suy nghĩ của nàng trái ngược với ta."

Kouen lấy một quyển sách Toran khác từ trên giá xuống, mở ra cho Konan.

"Căn cứ ghi lại, vua Solomon từng chi phối một thế giới. Người nơi đó nhiều loại ngôn ngữ khác nhau, tín ngưỡng và tư tưởng khác nhau, mỗi người tôn sùng các vị vua khác nhau, tranh đấu lẫn nhau, cuối cùng diệt vong. Thế giới của chúng ta chỉ có một ngôn ngữ duy nhất, chính là chứng minh thế giới mong được thống nhất."

"Nếu người trong thế giới kia bất đồng ngôn ngữ, bất đồng tín ngưỡng, vậy vua Solomon chi phối thế giới bằng cách nào? Chẳng lẽ ông ta biết tất cả những ngôn ngữ đó?"

"Konan, đừng nói sang chuyện khác."

Kouen bình đạm vạch trần, Konan bị nhìn thấu cười ngượng ngùng, rũ đầu xuống, "Nếu ngài muốn hỏi đến thế, Kouen-sama, ý chí thế thới có chờ mong thống nhất hay không cũng không quan trọng, ta cho rằng, thế giới không thể thống nhất."

Kouen nhíu mày hỏi: "Vì sao?"

"Lý giải giữa người với người là chuyện rất khó khăn. Người thân còn như vậy, không nói đến người xa lạ. Người nghe được ý kiến trái chiều, có thể kiên nhẫn nghe đối phương giảng giải, rồi tự hỏi đã ít lại càng ít, huống hồ nghe xong không có nghĩa là có thể có nhận thức chung. Mọi người trên thế giới nói cùng một ngôn ngữ, nhưng hoàn cảnh sống lại khác một trời một vực, thế gia của Kou và quý tộc Leam hẳn sẽ không thể hiểu cách sống, lễ nghi và giải trí của nhau."

"Cũng không phải nói dân phong khác nhau sẽ không thể có cùng hệ thống chính trị, chỉ là thế giới chỉ có một hệ thống chính trị lại quá mờ ảo. Nếu ngài thật sự muốn thống nhất thế giới, vậy sau đó thì sao? Xưa nay không thiếu người mơ ước vương vị, Đế quốc Kou cũng không thể nào vĩnh viễn cường thịnh. Thế giới không thể thống nhất, không liên quan đến ý chí của Rukh, đây là do nhân tính."

"Konan, suy nghĩ của nàng quá sa sút, là vì chuyện của phụ vương nàng và Raku Kogi sao? Không cần phải lý giải lẫn nhau mới có thể cùng tồn tại, chỉ cần cho ra... Thôi, giờ nói những điều này là còn quá sớm."

Kouen nâng tay xoa mặt Konan, nói: "Nàng mệt thì về ngủ trước đi."

"Vâng." Konan hơi khom người với Kouen, "Xin lỗi đã làm ngài thất vọng."

****

Quan điểm khác nhau là một chuyện không thể không nề hà, Konan chỉ có thể buồn bực nhẫn nại. Sau khi rửa mặt chải đầu nằm lên giường, Konan vẫn luôn suy nghĩ về đoạn đối thoại của cô và Kouen lúc đó, hại cô rất lâu mới ngủ được.

Thật vất vả mới không nghĩ nữa, nửa tỉnh nửa mê, Konan cảm nhận được ấm áp, mới phát hiện Kouen đã ôm cô vào lòng.

"Kouen-sama...."

Konan mơ hồ, dụi dụi mắt nhìn Kouen không nói lời nào.

Kouen nhìn Konan đang mơ hồ ngớ ngẩn, chế trụ cằm cô, hôn lên.

"Ta không phải trách cứ nàng."

"Vậy sao?" Cả đầu Konan trống rỗng, căn bản không thể tự hỏi, chỉ trả lời theo trực giác.

"Ta muốn thống nhất thế giới này, nàng không ủng hộ cũng được, thậm chí chán ghét cũng thế, nàng chỉ có thể tiếp tục ở lại bên cạnh ta."

"Ngài đang nói cái gì nha..." Konan từ chối động não tự hỏi, không thoải mái cố ôm chặt lấy Kouen, cọ cọ ngực anh, không chút nghĩ ngợi nói: "Ta không cần thế giới này, ta chỉ cần Kouen-sama, chẳng sợ phải đối địch với cả thế giới, ta cũng sẽ không buông tay!"

Nghe vậy, Kouen cười rất suиɠ sướиɠ.

Tác giả có lời muốn nói: Ta rất không thoải mái = =

Thân là một người mắc chứng bệnh cưỡng chứng, mỗi lần viết hai chữ Đông chinh, ta đều rất rối rắm.

Xem hết anime và manga, lại không tiện sửa lại phần trước, đây là bài học xương máu.

Đế quốc Kou ban đầu đã ở sát phía Đông, toàn bộ đều là tiến quân về phía Tây a_(:3" ∠)_

Bởi vì giọng Koumei thoải mái thanh tân ngoài ý muốn, hoàn toàn không âm trầm như Judal đánh giá

Cho nên thả một tấm ảnh anh En thoải mái thanh tân (Chẳng logic gì hết.....)