Việt Ma Tân Lục

Quyển 1 - Chương 5: Con mèo đen

Mùa thu, nhiệt độ dễ chịu nhưng thời tiết lại thất thường; lúc nắng nhẹ, khi mưa to, báo hại Lan Phương sáng nay đau buốt nửa đầu, nằm ngủ li bì cả ngày, đến bây giờ mới tỉnh táo hơn một chút. Cả ngày chỉ nằm trên giường, cô thấy tù túng nên uể oải đứng lên mở cửa, đi về phía nhà thờ tổ ở sau nhà chính.

Cả ngày mới bước chân ra ngoài, Lan Phương hít thật sâu, cảm nhận không khí mùa thu. Như một thói quen, vừa đi cô vừa đảo mắt xung quanh như thể đang đề phòng điều gì đấy.

Bước vào nhà thờ tổ, cô mới thả lỏng người, thắp nén hương cho những người đã khuất, rồi giữ nguyên tư thế quỳ trước bài vị một hồi lâu. Không gian này, mùi hương khói, linh hồn của những người thân yêu khiến cô thấy an tâm kỳ lạ. Nếu có thể, cô thật sự không muốn rời khỏi đây.

Chợt nghe thấy tiếng mưa gõ trên mái nhà. Bên ngoài, những tia chớp rạch từng đường lên bầu trời, cô đứng dậy, chợt nhận ra nhang mới đốt cho mẹ bị tắt từ lúc nào!

Chắc là do cơn gió lạnh mới thổi qua.

Lan Phương châm lửa, đốt lại nhang, chắp tay khấn vài câu. Đột nhiên, một luồng khí lạnh chạy từ tim đến đỉnh đầu, cảm tưởng có một đôi mắt đang dán lên người!

Bàn tay hạ xuống siết lại thành nắm đấm, cô nuốt nước bọt, chậm rãi xoay lưng lại. Cảnh tượng trước mắt khiến cô run lẩy bẩy.

Dưới ánh nến yếu ớt, một khối đen xù xì đang đứng ở góc phòng từ lúc nào, thoáng nhìn thấy sợi lông tơ màu đen, Lan Phương lập tức nghĩ đến đầu người.

Tay chống lên bàn thờ để không bị ngã, không từ ngữ nào diễn tả được nỗi sợ hãi lúc này của Lan Phương. Chiếc đầu ngọ nguậy, bắt đầu di chuyển qua ánh nến mờ ảo, tiến về phía cô. Cổ họng Lan Phương như hóa đá, không thốt nổi một tiếng kêu cứu yếu ớt. Cái đầu như đang lấy đà, nhảy bổ về phía Lan Phương. Nỗi sợ lên đến đỉnh điểm, theo bản năng, cô ôm lấy đầu.

– Meo, meo, meo.

Âm thanh này… nhịp tim đập bình thường trở lại, như được hoàn hồn, Lan Phương thở một hơi thật dài, đưa tay sờ đầu con mèo nhỏ. Đúng là thần hồn nát thần tính, từ mèo đen mà liên tưởng được đến đầu người.

Nếu cô không nhầm thì nó là mèo hoang, lai vãng tới nhà cô để kiếm ăn, nhưng bị bố cô cho người xua đi. Ông bảo: “Mèo đen là sứ giả của địa ngục, đi đến đâu là xui xẻo đến đấy, nhà còn chưa đủ tai ương hay sao mà đi chứa chấp thứ ma quỷ này trong nhà?”

Nhưng mà nó quá dễ thương.

Hơi ấm từ bộ lông của nó làm tay cô bớt lạnh, dường như giúp cho máu huyết lưu thông hơn. Cô bế nó lên, đội mưa trở về dãy nhà, đi lướt qua một người ở đang đi tuần đêm. Mở cửa phòng ra, mùi tinh dầu thảo dược đem lại cảm giác thư thái, Lan Phương lấy ít đồ ăn cho mèo, rồi vui vẻ nhìn nó ăn.

Nửa đêm, con mèo leo lên ghế, cuộn tròn người lại, hai mắt lim dim. Lan Phương đấm nhẹ hai bên vai, leo lên giường, đắp chăn kín người, nhưng vì đã nằm li bì cả ngày nên không thấy buồn ngủ, hai mắt chỉ khép hờ, nhìn mông lung lên trần nhà. Lần gần đây nhất đi khám bệnh, bác sĩ bảo cô bị căng thẳng quá độ, cộng với suy nhược cơ thể trầm trọng, nếu không chăm lo sức khỏe, rất có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Nhưng mà sống trong hoàn cảnh này, còn ai có tâm trạng đi chăm lo cho sức khỏe nữa chứ?

Tự nhiên, cô cảm thấy mềm mại, ấm áp ở chân. Là con mèo nửa đêm đi tìm hơi người mà chui vào chăn cọ cọ chân cô? Lan Phương khẽ cười thành tiếng, đuôi mắt cong lên. Cảm nhận được cục bông đang bò lên chân, đi đến bụng, cô lập tức nâng chăn lên, định bụng đêm nay sẽ ôm nó đi ngủ.

– Meo!

Tiếng kêu dưới sàn nhà làm tay Lan Phương cứng đờ. Cô run rẩy, nghiêng đầu lại nhìn.

Con mèo đứng bất động, đôi mắt sáng như sao, dưới ánh đèn ngủ càng thêm ma mị. Ánh mắt nó dán chặt lên người cô, chính xác hơn, là cái thứ đang nằm trên bụng cô!

Thu hết dũng khí trong đời, Lan Phương chầm chậm nâng chăn cao hơn, lập tức chết lặng. Đập vào mắt là cái đầu người xám ngoét, đầm đìa máu, dịch nhầy chảy ra từ mắt và tai. Gương mặt nhăn nhúm, biến dạng nên không thể nhận ra là ai. Lan Phương sợ đến mức toàn thân cứng đờ như đá, muốn hét lên cũng không được. Cái đầu bò lên, nhìn chằm chằm vào cô, hai tròng mắt đỏ ngầu, có máu chảy ra. Mùi tanh nồng phả vào mũi Lan Phương. Đôi môi của cái đầu mấp máy, dường như nó muốn nói điều gì đó nhưng không được.

Rồi, nó há miệng ra, ộc máu tươi lên người Lan Phương. Chất lỏng thấm ướt áo, Lan Phương kêu lên thảm thiết, ném cả cái chăn lẫn đầu người xuống đất, lao ra ngoài.

Trời đổ mưa rào, nước mưa thấm hết vào quần áo Lan Phương. Cô bị nhiễm lạnh, đôi mắt mờ đi, chạy đến dãy nhà ông Minh mà kêu cứu. Bỗng đằng xa, có ánh sáng lơ lửng như ma trơi đang tiến về phía Lan Phương, cô khựng lại, run sợ lùi bước.

– Cô Lan Phương đó à? – Giọng phụ nữ hòa vào tiếng mưa rơi.

Là người ở đang đi tuần đêm! Như chết đuối vớ được phao cứu sinh, Lan Phương chạy đến, túm lấy người giúp việc, cầu cứu, nói không ra hơi.

– Có… có ma, phòng tôi có ma…

– Vâng, cô Lan Phương đi với tôi. Cô đi với tôi.

Chiếc đèn giơ lên, gương mặt người ở hiện rõ dưới ánh đèn mờ. Nét mặt nhợt nhạt, tóc bết lại bởi nước mưa, máu chảy ra từ mắt, mũi, miệng. Tay chân Lan Phương rụng rời. Lập tức, một bàn tay lạnh lẽo bóp lấy cổ cô, siết chặt.

Lan Phương trợn mắt, há miệng đớp lấy từng ngụm không khí. Tiếng mưa rơi xối xả, tiếng cười khanh khách man rợ làm tai cô ù đi, Lan Phương yếu ớt chống cự, cuối cùng hai tay buông thõng.

Cô sẽ chết sao?

Đành vậy, dù sao cũng sống không vui vẻ gì, từ khi sinh ra cô đã luôn phải chịu đựng. Chỉ buồn một nỗi, đã nỗ lực sống đến ngày hôm nay, vậy mà vẫn phải nhận lấy kết cục đắng cay.

Khoảnh khắc mất dần ý thức, Lan Phương không nhận ra chiếc vòng cổ mề đay đang phát sáng, trong đó có lá bùa mà Gia Huy đã đưa cho cô.

***

– Cô chủ! Cô chủ! Cô tỉnh lại đi.

Bị lay mạnh, Lan Phương mở mắt, gập người xuống, ho lụ khụ. Cô gái người làm không ngừng vỗ lưng cho cô. Nhìn thấy chiếc đèn pin đang soi vào mình, Lan Phương vội vã bò lùi lại, giữ một khoảng cách an toàn với đối phương.

– Cô chủ? – Cô người ở ngơ ngác không hiểu gì cả. – Cô làm sao vậy?

– Cô… – Lan Phương quan sát người đối diện, khẽ nuốt nước bọt. – Sao cô ở đây?

– Em đi trực đêm theo lịch thì thấy cô đang nằm trên đất, toàn thân ướt sũng nên vội gọi cô dậy.

Lan Phương đặt tay lên cổ, vậy người ban nãy cô gặp, là… là… Tim Lan Phương đập loạn xạ, khắp người lạnh toát, hai tay ôm lấy thân, run lập cập. Người ở vội vàng đỡ cô vào phòng, bật lò sưởi, giúp cô lau khô người. Nhưng Lan Phương không có vẻ gì là bình tĩnh lại được.

***

Khi bình minh mới lên, bầu trời còn tranh tối tranh sáng, người làm đang lục đục chuẩn bị bữa sáng, bà Nga đã thức dậy thay bộ quần áo nâu sẫm, mang theo cái túi xách nhỏ, lên xe đi chùa Vạn An, cách nhà bà khoảng mười cây số.

Bà ngồi ở ghế sau; xe chạy trên đường cao tốc thì thấy một cô gái đứng bên lề đường. Cô gái để tóc dài, rủ xuống, che đi một phần khuôn mặt. Chiếc váy trắng tinh khôi như tuyết. Bàn tay gầy guộc xanh xao đưa ra, như muốn bắt xe.

– Bà chủ, có người xin quá giang, có dừng xe lại không? – Người lái xe giảm tốc độ, áp sát cô gái trẻ.

– Không.

Bà Nga dứt khoát. Loại con gái sáng sớm lang thang ở đoạn đường vắng thế này, chắc cũng không phải hạng tốt lành gì. Tốt nhất không nên dây vào.

Xe tiếp tục lăn bánh, cảnh vật dịch chuyển qua cửa kính. Người lái xe liến thoắng không ngừng, nói rằng ngôi chùa Vạn An này nổi tiếng một vùng; cầu tự, cầu danh, cầu tài, cầu an, chỉ cần thành tâm sẽ linh ứng. Bà Nga nhíu mày, người ở nhà bà đâu có ai lắm mồm như thế này? Ông Minh mới thuê sao? Tại sao bà không biết?

– Tập trung lái xe đi. Sao cậu lắm mồm thế?

– Vâng, vâng. Nhưng bà chủ, nếu lần này cầu an mà linh nghiệm, nhất định phải quay lại trả lễ cho nhà chùa. Bà chủ nói xem có phải không? Có vay có trả, lấy đi phải trả lại.

– Tôi biết rồi, không mượn cậu nhiều chuyện.

Bà Nga gắt gỏng, ngồi vắt chân, khoanh tay nhìn ra đường. Đột nhiên, lướt qua tầm mắt bà, cô gái váy trắng cúi gằm mặt ấy lại xuất hiện. Bà hoảng hốt, vội vàng ngoảnh lại nhìn, đã không còn ai!

Tuy nhiên, tại một khúc quanh, hình ảnh ấy lại xuất hiện!

Giống như bà đang bước vào một vòng lặp không lối thoát.

– Này, cậu có nhìn thấy cái gì không? Cái đứa con gái ban nãy… – Giọng bà run rẩy, hoảng sợ ra mặt.

Dường như không nghe thấy, cậu lái xe lại ba hoa về ngôi chùa Vạn An, lặp lại những gì vừa nói ban nãy, không sai một từ! Chiếc xe tăng tốc, phóng đi với tốc độ kinh hoàng.

– Bà chủ xem có phải không? Có vay có trả, lấy đi phải trả lại… trả lại.

Bà kinh hoàng, tầm mắt đúng lúc ấy trùng hợp đặt vào gương chiếu hậu. Toàn thân như rụng rời. Một thiếu nữ trong chiếc váy trắng đã bám bẩn bởi đất và máu, đang ngồi bên cạnh bà, bàn tay đặt lên cổ bà, từ miệng không ngừng nôn ra từng bụm máu. Bà Nga run rẩy đặt tay lên cổ, không cảm nhận được gì.

Nhưng mà vẫn thấy khó thở, và hơi thở lạnh như băng của thứ ma quái này đang phả bên tai bà.

– Lấy đi phải trả lại… trả lại… trả lại. Trả lại đây!!!

Lái xe gào lên, quay phắt lại. Đập vào mắt bà Nga là một gương mặt đã thối rữa, lúc nhúc giòi bọ. Bà kinh khiếp, đôi mắt trợn trừng, không thể di chuyển tầm mắt, buộc phải nhìn thẳng vào anh ta.

Đột nhiên, kẻ đó ú ớ, không nói được câu nào rõ ràng. Cái mồm bất thần há ngoác, trào ra một ngụm máu tươi.

Không-có-lưỡi!!!

Đó là suy nghĩ cuối cùng hiện lên trước khi đôi tai bà ù đi bởi tiếng còi xe tải riết róng từng hồi.